Thứ Năm, 27 tháng 12, 2012

Yêu nữ

Bà Hồng đưa gói bim bim và cái ô tô cho bé Hoàng mà trong lòng không khỏi nghi ngờ. Đã mấy tuần rồi, cứ buổi chiều thằng Hoàng được nghỉ học ở nhà là cái cô Loan lại dắt nó ra mua bim bim, nước ngọt và đồ chơi. Thằng bé cứ mê tít đi với những món đồ chơi bắt mắt của bà, nó hào hứng chọn lựa rồi ngoan ngoãn đi theo cô Loan về nhà cô. Lúc đầu bà cũng chẳng để ý vì nghĩ rằng cô Loan rất nền tính, yêu quý trẻ con, chắc thấy thằng bé ở nhà một mình tội nghiệp thì đón nó sang nhà chơi. 
Nhưng mấy tuần rồi bà để ý, cứ hôm nào thằng bé được nghỉ là cô ấy lại phóng xe về. Chẳng lẽ cô ấy quan tâm tới thằng bé tới mức nghỉ cả làm để ở nhà chơi với nó à. Bà cứ thắc mắc mãi rồi để ý, bà thấy cô Loan có vẻ rất nôn nóng khi chờ thằng Hoàng chọn lựa đồ chơi. Mắt thì cứ nhìn ngang nhìn dọc. Hôm nay, bà định bụng sẽ theo dõi hai cô cháu xem có gì bất thường không chứ bà không an tâm chút nào. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại bà thấy mình nghi ngờ cũng vô lý. 
Thằng Hoàng mới 7, 8 tuổi là cùng, cô ấy lợi dụng nó làm việc gì được chứ. Nếu nó là con gái mà bị lão nào rủ đi thế thì bà phải theo dõi ngay nhưng thằng cu Hoàng thì lợi dụng gì được. Thế rồi đông khách quá bà lại quên đi mất. Tối hôm đó, bà mới chợt nhớ ra những thắc mắc của mình. Rửa bát xong bà sang nhà thằng Hoàng chơi. Thằng bé nằm xoài trên giường. Vừa nhìn thấy bà, mẹ thằng Hoàng đã tranh thủ kêu ca. 

 - Khổ quá cơ bà ạ. Giờ này nhà cửa vẫn ngổn ngang ra đây bà ơi. Mà bố nó đến giờ này đã vác được cái xác về đâu. Con bé con thì ươn người quấy quá, nó cứ ở trên người con thế này thì còn làm ăn gì nữa. Vừa bế con vừa nấu cơm, vừa dọn dẹp bà bảo sức nào chịu nổi. Nhiều lúc con chỉ muốn tung hê đi thôi. Mà cái thằng Hoàng mọi hôm chạy như giặc, chẳng hiểu sao hôm nay cứ ngủ li bì, gọi dậy ăn cơm còn không buồn dạy nữa chứ. 
 - Có điều này, tôi định nói với cô lâu rồi nhưng cứ đắn đo mãi vì chẳng biết phải nói với cô thế nào. Cái cô Loan tầng trên ấy, cô ấy rất hay cho thằng Hoàng đồ chơi rồi bim bim, lại còn rủ lên nhà cô ấy chơi nữa. Chắc thằng bé lên đó ăn linh tinh rồi nên ngang dạ không ăn được cơm nữa đấy. Mà cô thử gọi nó dậy xem sao chứ ngủ lâu thế hay nó mệt.
 - Vâng bà bế con bé hộ con để con xem cháu thế nào. Thằng Hoàng được mẹ đỡ dậy nhưng mắt vẫn cứ lờ đờ, mệt mỏi. Mẹ nó hỏi có đau ở đâu không thì nó cứ lắc đầu lia lịa rồi lại nằm xuống. Mẹ nó lại tặc lưỡi, chắc thời tiết thay đổi nó mệt tí thôi bà ạ, chẳng sao đâu. Mà cái cô Loan chắc cô ấy không có con nên muốn chơi với lũ trẻ. Thôi kệ bà ạ, chứ cô ấy tốt cho con mình ăn lại góp ý thì phụ cả lòng tốt của cô ấy. Cô ấy cứ ở lủi thủi một mình thế cũng tội. Chắc hoàn cảnh cũng đặc biệt, con cũng không tiện hỏi. Đúng là mỗi người một kiểu khổ bà nhỉ. Con tuy vất vả nhưng bù lại có hai đứa con cũng còn hơn cô ấy. 
 Bà Hồng lặng lẽ ra về mà trong lòng vẫn không hết hoài nghi. Một tuần sau, chiều thứ năm, thằng Hoàng lại nghỉ học. Hai cô cháu lại dắt nhau ra mua bánh và đồ chơi. Lần này thằng Hoàng chọn một con siêu nhân mới. Nhưng sao hôm nay nhìn nó lạ lắm. Mặc dù nó rất thích con siêu nhân nhưng ánh mắt nó nhìn cô Loan như sợ sệt điều gì đó. Nó cứ chần chừ ở chỗ bà mãi rồi nó đòi đổi gói bim bim. Cô Loan gắt lên, nhanh lên Hoàng, nó mới chịu đi. Khi hai cô cháu lên đến tầng 4, bà vội vàng gửi cửa hàng nhờ ông khách quen trông hộ. Bà tất tưởi leo lên mấy tầng gác. Cửa nhà cô Loan đây rồi. Bà rón rén áp sát vào cửa. 
Tim bà đập thình thịch. Bà thấy tiếng ti vi đang mở. Hình như hai cô cháu đang xem phim thì phải. Nhưng sao xem phim gì mà kì quái thế. Toàn tiếng người rên rỉ như sắp chết ấy. Hay là cô ấy lợi dụng thằng bé cúng tế gì chăng. Trời đất ơi, nếu thế thì nguy hiểm quá. Bỗng có tiếng thằng Hoàng kêu lên. Cháu sợ lắm, cháu không làm được đâu. Bà Hồng sốt ruột quá, cô ta bắt thằng bé làm gì thế không biết. Bà cố ghé mắt qua khe cửa nhưng cửa nhà cô ta quá kiên cố, muỗi cũng không chui vào được thì bà nhìn sao được.
Có tiếng cô ta dỗ dành ngon ngọt. 
- Hoàng của cô ngoan nào, đừng sợ gì cả, thế, thế, ôi ngoan quá. Tuần sau cô sẽ mua cho Hoàng yêu quý của cô cái máy bay điều khiển từ xa nhé. Nhưng Hoàng phải hứa với cô là làm theo những gì cô bảo nhé và không được kể với ai những gì hai cô cháu đã làm nghe chưa. Nếu mà kể với bất kỳ ai, kể cả bố mẹ nữa, thì cô sẽ không mua cho cái gì nữa hết, cô sẽ nói cho bố mẹ Hoàng cái tội Hoàng không làm bài tập bị điểm kém và sẽ không bao giờ nhận xét hộ sổ liên lạc nữa, biết chưa. 
 - Dạ con biết rồi. 
- Được, giờ thì nhìn xem cái chú trên ti vi kia làm gì con làm theo chú đó nhé. 
- Vâng ạ. 
Bà Hồng choáng váng. Sao cô ta lại lợi dụng thằng bé làm gì thế không biết nữa. Chắc chắn là có chuyện mờ ám rồi. Bà không thể tưởng tượng nổi một con người đạo mạo, đĩnh đạc như cô ấy mà lại lợi dụng một thằng bé mới học có lớp hai. Lại còn dùng khuyết điểm của thằng bé để khống chế nó chứ. Thế này thì bà phải mách mẹ nó thôi, phải ngăn chặn ngay không để việc này tiếp diễn được. 
Tối đó, bà gọi mẹ thằng Hoàng xuống nhà bà nói chuyện. Mẹ nó cứ sững sờ cả người không tin nổi những gì bà nói. Rồi mẹ nó uất quá đùng đùng định lao lên gác: 
- Con phải lên cho con đàn bà trơ trẽn đó một trận. Phải làm cho nó bẽ mặt với cả cái khu chung cư này mà bán xới đi nơi khác. À không được, phải để công an gô cổ nó lại bà ạ. 
- Đừng, cô phải bình tĩnh đã. Đấy là tôi mới nghe câu được câu mất. Lại nghi ngờ thế chứ có chứng cớ gì đâu mà bắt người ta. Nhỡ cô ấy chỉ dỗ nó chơi với cô ấy thì sao, tôi cũng chưa dám chắc. Giờ ta phải làm sáng tỏ mọi việc đã. Cô ngồi xuống đây tôi bàn tiếp. 
- Vâng, con rối trí quá bà ạ, bà thương con thương cháu Hoàng thì bà cứ chỉ bảo cho con, con sẽ nghe theo bà.
- Được rồi, tôi sẽ cố gắng cùng cô làm sáng tỏ việc này. Không thể để thằng Hoàng bị lợi dụng hay bị xâm hại được. Bữa trước tôi có đi dự một cuộc nói chuyện của Hội phụ nữ phường. Họ có mời một vị tiến sĩ gì đó về nói chuyện. Bác ấy nói hay lắm, về chuyện xâm hại tình dục trẻ em. Cả trẻ em gái và trẻ em trai đấy. Khi đó nghe thì biết vậy chứ tôi nghĩ chỉ có bé gái mới là đối tượng bị xâm hại chứ trẻ nam làm gì có ở Việt Nam, chắc những chuyện vị tiến sĩ ấy nói chỉ có ở bên Tây thôi. Vì vậy mà khi nhìn thấy thái độ khác thường ở cái cô Loan đó tôi vẫn không thể tưởng tượng nổi là có chuyện đó xảy ra. 
- Thế vị tiến sĩ đó có nói rằng khi bé trai bị xâm hại tình dục thì có biểu hiện gì không và phải làm thế nào hả bà. 
- À bác ấy nói phải đưa trẻ đi khám để xác định có bị xâm hại đến thể chất và tinh thần không. Rồi gặp các chuyên gia tư vấn để họ giúp mình cách giải quyết. 
- Ôi thế thì mai con phải đưa cháu đi khám ngay mới được. 
- Ừ nhưng phải tuyệt đối bí mật nhé. Nếu không chúng ta sẽ không thể tóm được cô ta đâu. - Vâng ạ, con nhất định sẽ phải tóm bằng được cô ta, vạch trần cái bộ mặt đê tiện của cô ta và tống cô ta vào tù mới được. 
- Là ta mới phán đoán thế, đừng có nóng vôị nhỡ oan người ta thì chết. 
Ngày hôm sau, bà Hồng vừa bán hàng mà lòng cứ như lửa đốt. Sao bà nóng ruột thế chứ. Không biết thằng Hoàng đi khám kết quả thế nào. Nếu đúng là cô ta hại nó thì thật đáng ghê tởm. Khổ thân thằng bé quá, nó mới tí tuổi đầu. Kia rồi, hai mẹ con đã đèo nhau về. Mẹ nó mắt mũi đỏ hoe. Bà nhìn là biết ngay có chuyện, chắc chắn những phán đoán của bà là đúng rồi. Mẹ thằng Hoàng cứ ôm lấy bà mà khóc. 
- Bà ơi, tại con đoảng vị, không để ý gì đến con cả nên mới để cho nó hại con mình. Con làm sao ngờ được là cái con người nhìn thì tưởng tử tế thế lại đi hãm hại thằng bé thế chứ. 
- Thôi từ từ, ngồi xuống đây rồi tính. Thế bác sĩ bảo thằng bé có sao không. 
- Họ khám bộ phận sinh dục của cháu và bảo có tổn thương, hỏi nó thì nó cứ hoảng hốt và khóc suốt. - Khổ thân cháu tôi, cũng tại tôi chủ quan không phát hiện ra sớm để thằng bé ra nông nỗi này. 
- Không bà ơi, đến con còn không ngờ làm sao mà bà ngờ được chứ. Bà giúp con thế này con cảm ơn bà lắm rồi. Bà đừng tự trách mình nữa. 
- Thế người ta có tư vấn cho mình phải làm gì bây giờ không? - Họ bảo thế nào đối tượng xâm hại, tức là cái con mụ Loan đó bà, nó sẽ không dễ bỏ con mồi đang săn đuổi đâu. Cứ để nó phải mò xuống nhà con tìm thằng bé, ta sẽ túm được nó. Chứ nếu ở nhà nó, nó khóa trái cửa mình có phá được cửa ra nó cũng xóa bỏ hết bằng chứng phạm tội. 
- Đúng thế, vậy có nghĩa là phải bắt thằng bé ở nhà và không cho lên nhà nó nữa đúng không. 
- Đúng vậy bà ạ, việc này con phải nhờ bà giúp. Bà sẽ giúp con quản thằng bé không cho nó lên nhà cô ta. Nếu cô ta mò xuống nhà con, đợi cho cô ta giờ trò với thằng bé, con sẽ gọi điện cho các anh công an phường đến tóm gọn. Con đã dỗ cháu Hoàng rồi, nó hứa sẽ không tiết lộ và ở nhà làm theo kế hoạch của mẹ. 
- Được rồi, cứ yên tâm, bà sẽ giữ nó ở nhà cho. Cầu mong mọi việc suôn sẻ. 
Tuần này, đúng như lời hứa, cô ta dắt thằng Hoàng ra quán bà Hồng mua mấy gói bim bim thôi. Bà Hồng hỏi thằng Hoàng: 
- Sao hôm nay không đòi đồ chơi nữa à. Thằng Hoàng nhanh nhẩu đáp: 
- Cô Loan mua cho cháu máy bay điều khiển từ xa rồi bà ạ.
 Bà lừ mắt nhìn thằng Hoàng và bảo: 
- Mẹ cháu dặn thế nào, phải ở nhà làm bài tập đấy, không được đi chơi đâu, nếu mà đi chơi là bà gọi điện cho mẹ về đánh cho cháu một trận đấy. Thằng Hoàng ngoan ngoãn nói: 
- Vâng cháu chỉ chơi máy bay một tý thôi rồi học bài bà ạ, cháu ở nhà thôi, bà đừng mách mẹ cháu nhé. 
- Ừ bà không mách nhưng cấm được ra khỏi nhà đó. 
Cẩn thận hơn bà quay sang nói với cô ta: 
- Cô Loan này, cô đã mua đồ chơi cho cháu thì cứ vào nhà nó mà chơi với nó một lúc chứ đừng đưa thằng bé đi kẻo mẹ nó về lại trách tôi nhé. Cô có rảnh thì nhờ cô bảo cho nó làm bài tập thì quý hóa quá. 
- Vâng, được ạ. Con cũng rảnh mà bà. Nói rồi cô cầm hộp đồ chơi đi theo thằng bé vào nhà. Bà vẫy mẹ thằng Hoàng đang nấp trong nhà bà đi lên gác. Hai bà con vừa đi vừa run. Bà Hồng cứ lẩm bẩm, mình là người ngay mà sao lại run như kẻ gian thế không biết. Hai bà con ghé tai vào cửa nghe ngóng. Tiếng thằng Hoàng nài nỉ: 
- Cô ơi, cho con xem máy bay đi cô. 
- Không được, bao giờ làm xong những gì cô bảo thì cô đưa cho, còn nếu không ngoan hả, cô sẽ cho bạn khác. 
- Cô cho con xem một tý thôi, rồi con lại cất vào mà cô. 
- Thôi được, chỉ nhìn thôi nhé. Hình như thằng bé được nhìn cái máy bay, nó reo lên sung sướng: 
- Ôi đẹp quá cô Loan ơi. 
- Thôi giờ thì nghe lời cô nào, cởi quần áo ra. 
Trời đất, mẹ thằng Hoàng suýt kêu lên. Bà Hồng phải bịt mồm mẹ nó lại. Phải kiên nhẫn chờ xem cô ta làm gì đã chứ. Giờ mà làm ầm lên cô ta sẽ chối bay tội. Tiếng cô ta thẽ thọt: 
- Nào Hoàng yêu quý của cô, lại đây với cô nào. 
Tiếng thằng Hoàng run rẩy: 
- Con sợ lắm, con không thích làm thế đâu. 
- Thế con có muốn chơi máy bay không nhỉ? 
- Dạ có ạ. 
- Vậy thì làm đi. 
- Vâng ạ. 
Bà Hồng và mẹ thằng Hoàng chết lặng người. Theo đúng kế hoạch, mẹ thằng Hoàng xuống dưới gọi điện thoại cho các chú công an phường, bà đứng ở cửa để canh chừng. Năm phút sau các chú công an đã áp sát cửa, sẵn sàng làm nhiệm vụ. Mẹ thằng Hoàng tra chìa khóa vào ổ nhẹ nhàng mở cửa. Tất cả đều choáng váng trước cảnh tượng đang phơi bày ngay trên sàn nhà. Cái con người có cái vẻ bên ngoài tử tế, lịch sự lộ nguyên hình một con yêu tinh. Con yêu tinh đó không một mảnh vải trên người. Nó đang ôm chặt lấy thằng bé non nớt đáng tuổi con mình. Các anh công an chụp ảnh hiện trường và lập biên bản. Mụ cố gắng giơ hai cánh tay để che lấy mặt. Bà Hồng nhìn cái bộ mặt của cô ta mà thấy ghê sợ. Bà vẫn không thể tin nổi một người phụ nữ như vậy mà dám làm những việc đáng phỉ nhổ. Bộ mặt đó còn gì để mà cần che nữa chứ. Thằng Hoàng cứ ôm chặt lấy mẹ mà khóc. Thằng bé mới lên 7 tuổi, nó chưa thể hiểu hết chuyện gì đã xảy ra. Nó chỉ biết sợ và khóc thôi!

7 nhận xét:

  1. híc em thành một nhà văn chuyên nghiệp rồi đấy ,đọc hay và hấp dẫn ,xin chúc mừng !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Trời, anh làm em gái phổng mũi quá đi.
      Mà em sửa chữa thế nào lại hỏng bét hơn anh ạ.E làm theo chỉ dẫn của anh mà nó cứ lỗi, k chọn được.

      Xóa
  2. Một entry đậm tính nhân văn. Chúc mừng em!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn anh nhiều. Chúc anh một năm mới thật nhiều niềm vui mới nhé.

      Xóa
  3. Hình của chị đẹp quá!Cứ như ở nước ngoài ấy!

    Trả lờiXóa
  4. Ở khách sạn Metropol đấy em ạ.

    Trả lờiXóa
  5. NGÔI NHÀ MÙA ĐÔNG CÓ KHÁC ... MỘT MẦU TRẮNG TUYẾT!

    Trả lờiXóa