Thứ Năm, 27 tháng 12, 2012

Yêu nữ

Bà Hồng đưa gói bim bim và cái ô tô cho bé Hoàng mà trong lòng không khỏi nghi ngờ. Đã mấy tuần rồi, cứ buổi chiều thằng Hoàng được nghỉ học ở nhà là cái cô Loan lại dắt nó ra mua bim bim, nước ngọt và đồ chơi. Thằng bé cứ mê tít đi với những món đồ chơi bắt mắt của bà, nó hào hứng chọn lựa rồi ngoan ngoãn đi theo cô Loan về nhà cô. Lúc đầu bà cũng chẳng để ý vì nghĩ rằng cô Loan rất nền tính, yêu quý trẻ con, chắc thấy thằng bé ở nhà một mình tội nghiệp thì đón nó sang nhà chơi. 
Nhưng mấy tuần rồi bà để ý, cứ hôm nào thằng bé được nghỉ là cô ấy lại phóng xe về. Chẳng lẽ cô ấy quan tâm tới thằng bé tới mức nghỉ cả làm để ở nhà chơi với nó à. Bà cứ thắc mắc mãi rồi để ý, bà thấy cô Loan có vẻ rất nôn nóng khi chờ thằng Hoàng chọn lựa đồ chơi. Mắt thì cứ nhìn ngang nhìn dọc. Hôm nay, bà định bụng sẽ theo dõi hai cô cháu xem có gì bất thường không chứ bà không an tâm chút nào. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại bà thấy mình nghi ngờ cũng vô lý. 
Thằng Hoàng mới 7, 8 tuổi là cùng, cô ấy lợi dụng nó làm việc gì được chứ. Nếu nó là con gái mà bị lão nào rủ đi thế thì bà phải theo dõi ngay nhưng thằng cu Hoàng thì lợi dụng gì được. Thế rồi đông khách quá bà lại quên đi mất. Tối hôm đó, bà mới chợt nhớ ra những thắc mắc của mình. Rửa bát xong bà sang nhà thằng Hoàng chơi. Thằng bé nằm xoài trên giường. Vừa nhìn thấy bà, mẹ thằng Hoàng đã tranh thủ kêu ca. 

Kẻ dùng bạo lực không phải là đàn ông.

Sáng nay, gió mùa Đông Bắc về. Hà Nội đón đợt rét đầu tiên. Trận mưa rào làm cho cái rét như thấm hơn vào da thịt. Bỗng nhiên tôi thấy lòng nao nao lạ. Những kỉ niệm của một ngày đầu đông, cũng mưa gió tả tơi, cũng cái rét ngọt như thế này, chợt ùa về. Ngày đó tôi 17 tuổi, cái tuổi mà nhìn cái gì cũng màu hồng. Lắm ước mơ, nhiều hoài bão và tất nhiên là cả những giấc mơ viển vông hết chỗ nói. Sáng hôm đó, tôi đang thấy chàng hoàng tử đẹp trai mang đến cho tôi hai giỏ hoa hồng tuyệt đẹp, sau lưng chàng còn địu cả một thùng kem ốc quế cho tôi nữa thì bỗng nhiên có tiếng thét lên, rồi những tiếng kêu chát chúa, đổ vỡ của ly cốc. Tôi choàng tỉnh. Ngồi bật dậy, sau mấy phút định thần lại tôi mới phát hiện ra tiếng kêu phát ra từ bếp nhà chị. Bếp nhà chị sát với phòng tôi ở. Phía trên có cái lỗ thông hơi sang nên bên đó làm gì bên này đoán được hết. Tôi cố áp tai, kiễng chân xem có tiếng động gì nữa không nhưng tuyệt nhiên không thấy động tĩnh gì nữa. Tôi nghi lắm, rõ ràng là có chuyện rồi. Tôi vội chạy sang nhà chị. Trời mưa tầm tã, cái rét đầu mùa sao mà tê tái thế. Vì chạy vội đi nên tôi chỉ mặc mỗi chiếc áo khoác mỏng. Người tôi run cầm cập, không hẳn chỉ vì rét mà vì tôi sợ nữa. Tôi rón rén tiến tới cửa nhà chị. Có tiếng thút thít của chị. Đúng là chị đang khóc rồi. Tôi gõ cửa. Cánh cửa mở ra. Trước mặt tôi là hắn. Hắn nở nụ cười gượng gạo, hắn chào tôi rồi hỏi tôi có việc gì mà sang đây sớm thế. Tôi nói rằng có việc nhờ chị. Hắn đành miễn cưỡng mời tôi vào nhà. Chị vội vàng đưa tay lên gạt nước mắt rồi cố tỏ ra bình thường mời tôi uống nước. Chờ hắn đi ra ngoài tôi bèn hỏi chị. - Lúc nãy em nghe thấy tiếng đổ vỡ, có phải hắn đánh chị không? - Chị đi rửa ly bị trượt tay nên vỡ chứ có sao đâu. Em cứ về đi, yên tâm, chị không sao thật mà. Tôi đi về mà lòng trĩu nặng. Khuôn mặt hốc hác của chị, đôi mắt thâm quầng, mí mắt thì sưng húp vì khóc đã tố cáo chị bị hành hạ cả thể xác lẫn tinh thần. Vậy mà chị vẫn giấu tôi, chị đã không còn tin tưởng tôi như trước đây hay vì chị sợ hắn. Chị cưới mới được nửa năm mà tôi đã chứng kiến không dưới mười lần cái cảnh tượng đáng buồn này. Chị là con gái của một gia đình công chức nền nếp. Bố chị là lãnh đạo của một Bộ lớn, mẹ làm cán bộ ga Hà Nội. Chị được thừa hưởng sự thông minh của bố, sự nhanh nhẹn tháo vát của mẹ. Mặc dù nhan sắc của chị không phải dạng nghiêng nước nghiêng thành nhưng bù lại chị có sự duyên dáng nữ tính, hiền lành và lại học giỏi nữa nên số vệ tinh xung quanh chị không phải là ít. Ngày đó, tôi vừa thi đại học xong đang chờ kết quả còn chị thì vừa tốt nghiệp đại học. Cả hai chị em đều là tỉ phú thời gian nên hay rủ nhau đi chơi. Tôi và chị còn hợp nhau ở nhiều điểm và cùng chung sở thích. Ngày đó cũng chẳng có nhiều thứ để mà chơi như bây giờ. Chúng tôi thường đi hiệu sách Tràng Tiền, lang thang ở mấy ngõ ngách bán sách cũ sưu tầm sách cổ. Đến khi chồn chân, mỏi mắt thì lại tạt vào cửa hàng kem Tràng Tiền. Buổi chiều rỗi rãi lại tha lôi cả một đám trẻ con hàng xóm vào Văn miếu chơi. Những hôm mưa gió, hai chị em tôi lại chui vào chăn kể chuyện ma cho bọn trẻ con sợ chết khiếp. Hết chuyện ma là đến chuyện cười, cả hội lại ôm nhau cười nghiêng ngả. Rồi vừa thi nhau hát chế vừa rí rách cắn bỏng ngô vui hết chỗ nói. Vào một hôm trời mưa tầm tã, tôi lén lút sang nhà chị gọi chị vào trong buồng. Tôi đã đọc cho chị nghe bức thư tình đầu tiên của một cậu bạn gửi cho tôi. Đọc xong hai chị em cười chảy nước mắt nước mũi. Thế rồi, cũng hôm đó chị nói với tôi rằng tối qua chị đã nhận lời tỏ tình của cái anh chàng hào hoa phong nhã, trí thức mới đi Nga về. Chị hào hứng kể về anh ta: Anh ấy rất giỏi, bằng đỏ đấy em ạ lại rất tâm lý nữa. Chẳng hiểu sao tôi lại thấy buồn vô cùng. Không phải tôi không ưa anh chàng đó mà vì tôi biết từ nay chị sẽ rất tốn thời gian cho tình yêu của mình, không rỗi hơi mà chơi với cái con ranh con lắm chuyện này nữa. Từ đó, những buổi hai chị em tâm sự cứ thưa dần. Tôi buồn nhưng cũng mừng cho chị vì đã tìm được một người đàn ông như ý. Cuối năm đó, khi được nhận vào làm chính thức ở viện khoa học, chị tự tin cưới chồng. Vì bố mẹ chị đã mua được nhà chuyển đi chỗ khác nên hai vợ chồng chị vẫn ở căn nhà cũ cạnh nhà tôi. Ngày chị khoác lên mình chiếc váy trắng cô dâu tôi đã khóc. Chị véo tai tôi bảo: Lớn rồi mà cứ như trẻ con ấy, chị đi lấy chồng, lại ở ngay đây chứ có đi đâu xa đâu mà khóc, cứ làm như chị bị đi đầy ấy. Không ngờ câu nói ấy lại vận vào chị như một định mệnh. Ngày đó chính là ngày đầu tiên chị lĩnh án tù khổ sai, bị lưu đày trong chính ngôi nhà của mình, thụ án từng giờ từng ngày mà không biết ngày nào mãn hạn. Đêm tân hôn, chị đã thút thít khóc trong bếp. Hắn, chồng chị đang mải mê đếm tiền mừng chẳng để ý gì đến đôi chân của chị sưng vù vì đi đôi giày cao gót. Chị đi nằm trước, hắn bảo em mệt thì nghỉ trước đi anh còn phải làm nốt cho xong. Hắn ghi riêng những phong bì của bạn chị và buộc cẩn thận bằng một cái chun. Rồi hắn đưa cho chị số tiền trong những phong bì đó. Chị thấy có cái gì đó nghèn nghẹn nơi cổ. Chị bảo anh cứ cất cả đi, em mệt rồi ngủ trước đây. Hắn bảo, ừ thôi em ngủ trước đi đừng chờ anh. Vừa mới chợp mắt được mấy phút, chị bị hắn dựng dậy. - Em dậy đi anh có việc hỏi em đây. - Chuyện gì vậy, để sáng mai đi anh, em mệt lắm rồi. Hắn ném vào mặt chị cái bưu thiếp: - Nói cho tôi biết, thằng này là thằng nào, ở đâu? - Đây là cậu bạn học cùng phổ thông của em, nó trêu ấy mà chứ làm gì có tình ý gì với em đâu. - Không có tình ý mà lại viết tình cảm thế à."Ngày vui của cậu là ngày buồn của lũ đàn ông lớp mình, chúc cậu luôn hạnh phúc và nhớ đừng quên lũ chúng tớ nhé". - Em muốn nhắc anh rằng đêm nay là đêm tân hôn của chúng mình đấy, anh đừng vì những chuyện không đâu mà làm hỏng niềm vui của chúng mình. - Chính những chuyện không đâu mới bộc lộ rõ nhất bản chất của con người đấy. Cô đừng có qua mặt tôi. Nước mắt dâng lên tràn mi, chị cảm thấy như có một màn sương mù che lấp hết mọi thứ. Chị cảm thấy thất vọng và lo lắng vô cùng. Tại sao anh ấy lại biến đổi nhanh đến vậy. Chỉ mới hôm qua thôi, ánh mắt anh trìu mến, cử chỉ ân cần chu đáo. Chị không tin vào những gì vừa xảy ra. Chị cố đổ lỗi cho mấy ly rượu mà bạn bè ép anh uống. Chị vẫn cố cứu vãn tình thế: - Anh đừng nói nữa, giờ cả em và anh đều mệt rồi, anh đi ngủ đi, sáng mai mình sẽ nói chuyện. - Cô đừng có đánh trống lảng, cô phải nói cho tôi biết cô và thằng đó đã có gì với nhau chưa. Có phải đúng là cái thằng chiều nay cứ cố bắt tay cô không? Chị không chịu nổi nữa. Chị chạy xuống bếp đóng cửa lại. Ngồi một mình trong bếp, chị mặc cho nước mắt chảy tràn, cho nỗi uất ức trào ra. Những ngày tiếp sau đó, hắn liên tục tra hỏi chị với những lời bức cung, luận tội vô căn cứ. Mắt chị cứ liên tục quầng thâm, sưng húp. Buổi sáng, hắn dắt xe đi làm. Gặp mấy cô hàng xóm, hắn chào hỏi vô cùng lễ phép, đon đả. Gặp chị, ai cũng khen là hắn thật biết cách cư xử, đúng là trí thức bên Nga về có khác. Chị cố gượng cười. Cho tới một ngày, má chị tím bầm. Tôi biết hắn đã đấm chị. Vết tay hắn còn để lại dấu vết rõ ràng. Tôi sang nhà chị, nỗi uất ức đang làm tôi nghẹn cả họng. Hôm nay, tôi quyết tâm vạch mặt hắn cho hả giận. Tôi rủ cô Thanh, hàng xóm ngay sát nhà chị đi cùng. Không chờ hắn mời, hai cô cháu tiến thẳng vào trong nhà. Chị đang nằm trên giường, nước da xanh tái, khuôn mặt hốc hác. Chị cố xoay người nằm nghiêng để che bên má bị tím. Cô Thanh nửa đùa nửa thật bảo hắn: - Này, anh dạy vợ kín thế. Đấm vợ lúc nào mà chúng tôi không biết nhỉ. - Cô cứ vui tính khéo đùa, nhà cháu đoảng lắm, đi từ dưới bếp lên đây mà cũng ngã tím mặt, chứ cô nhìn cháu thế này có gan đánh vợ không. Tôi nghe hắn nói mà thấy lợm giọng. Không thể ngờ, một con người được ăn học đàng hoàng mà lại nói dối trắng trợn, hèn mạt tới mức đó. Ngày hôm sau, đi học về, tôi mua cho chị một túi cóc chín, thứ mà chị mê nhất. Hình như chị đang nghén rồi thì phải nên mới thèm ăn chua như vậy chứ. Nếu đúng thế thì tôi cũng không biết là mình có nên mừng cho chị không nữa. Đang giơ tay lên định gõ cửa, tôi chợt khựng lại. Hắn đang gằn giọng: - Tôi đã nói với cô bao nhiêu lần rồi, có mấy cái tách thôi mà lần nào xếp vào tủ cũng cái ngược cái xuôi, không bao giờ ngay ngắn cả. Nếu Việt Nam mà tổ chức cuộc thi đoảng, cô mà đi thi chắc chắn giật giải nhất đấy. Tôi ghé mắt qua khe cửa, hắn đang tỉ mẩn xoay từng chiếc tách về cùng một phía. Không muốn chị bẽ bàng vì sự có mặt của tôi, tôi lẳng lặng ra về. Cuộc sống của chị cứ trôi đi như thế. Mỗi tháng chị lại có một vết tích mới in hằn trên cổ, trên tay, trên mặt. Chị cứ nói dối quanh, lúc thì ngã ở bể nước, lúc thì ngã xe. Công đoàn cơ quan có đến nhà nói chuyện với hắn. Hắn khéo nói tới mức những người quyết tâm đến dạy cho hắn bài học đạo đức khi về cũng thấy hoang mang. Mọi người không thể hiểu nổi tại sao chị lại chấp nhận một cuộc sống như vậy. Tôi không hỏi và chị không nói nhưng tôi hiểu chị. Bố chị là lãnh đạo, mẹ chị thì rất kỹ tính, cổ hủ và nặng về sĩ diện. Chị luôn phải giữ sĩ diện cho bố mẹ. Chị gái chị cũng sắp lấy chồng, chắc chắn chị không muốn gia đình anh rể đánh giá sai về gia đình nhà chị khi có một đứa con gái bỏ chồng. Và một điều quan trọng nữa, đó là giọt máu chị đang mang trong mình nữa. Chị không muốn nó ra đời mà không có bố. Khi chị sinh đứa con đầu lòng thì gia đình tôi chuyển đi nơi khác. Tôi có về thăm chị nhưng không gặp. Rồi chị bất ngờ chuyển đi nơi khác. Tôi đã hỏi được địa chỉ mới của chị nhưng rồi tôi không đến. Tôi ngại đối mặt với hắn và cảm thấy như chị cũng ngại gặp tôi thì phải nên mới không nhắn cho tôi chứ. Chị muốn đoạn tuyệt quá khứ, một mình lưu đầy số phận. Từ đó tôi không gặp chị nữa và cũng không biết tin tức gì về chị. Ngày tôi lấy chồng, khi ngồi viết thiếp mời tôi bỗng nhớ chị vô cùng. Tôi rủ anh họ tôi, người ngày trước cũng là một fan của chị đi cùng tôi tới nhà chị để mời. Hai anh em tới nơi thì chị lại chuyển đi nơi khác mất rồi. Chiều nay, cả nhà tôi quây quần vui vẻ bên bữa cơm chiều. Trên tivi đang phát chương trình Quốc tế phòng, chống bạo lực gia đình. Nhìn những người phụ nữ bị chồng hành hạ dã man tôi lại nhớ đến một câu trong tài liệu mà tôi đã đọc: Bạo lực gia đình đối với phụ nữ không chỉ là sự vi phạm các quyền con người của phụ nữ mà còn là nỗi đau, sự phỉ báng đối với toàn xã hội, nỗi hổ thẹn của nhân loại. Và tôi lại nhớ đến chị, nhớ đến những tháng ngày vui vẻ, những kỉ niệm đẹp đẽ êm đềm của hai chị em. Một sự hối tiếc muộn màng. Tôi không thể đổ lỗi cho sự non nớt của một cô bé 17 tuổi. Tôi và cả gia đình chị đã không làm được gì cho chị cả. Giờ này, không biết cuộc sống chị ra sao. Chị đã thoát ra khỏi cái địa ngục đó chưa hay vẫn đang sống mòn, vẫn đang thụ án không thời hạn. Cầu mong cho chị, người chị mà tôi vô cùng yêu mến có được cuộc sống bình yên và hạnh phúc. Điều cuối cùng tôi muốn nói với đàn ông, đó là: Kẻ dùng bạo lực không phải là đàn ông. Kẻ đó không bao giờ biết đến sự diệu kỳ của hạnh phúc.

Thứ Tư, 19 tháng 12, 2012

Những cô gái cô đơn đã có nơi nương tựa.

Chiều nay, nàng có một niềm vui vô cùng to lớn. Nàng, một cô gái có dung nhan đạt điểm 8, một cái bằng đại học và một số bằng linh tinh nữa hiện đang khoác trên mình cái mác CÔ ĐƠN đã chính thức tìm được nơi nương tựa. Như vậy, sáng mai đúng vào dịp off " Những cô gái cô đơn đã có nơi nương tựa" nàng sẽ được công nhận là thành viên chính thức chứ không phải dự khuyết như mọi khi nữa. Nàng thầm cảm ơn trời đã cho nàng cơ may đó. Khi nàng mang tài liệu đến cho sếp của nàng đang dự một cuộc họp với đối tác trong một tòa chung cư cao cấp, nàng không muốn bị sếp chê là chậm chạp nên cố tận dụng lợi thế của cặp chân dài. Nàng lướt đi trên đôi giày 10cm làm cho những chàng bảo vệ cứ gọi là ngơ ngác. Bỗng rắc một cái, ôi thôi chiếc gót giầy của nàng. Đôi giày nàng mua ở Phan Bội Châu với giá 300k đã báo hại nàng. Nàng bỗng thấy sống mũi cay xè, thật tủi cho phận nghèo. Giá như hôm trước nàng đủ tiền mua đôi giày của Nine West 150 xanh thì đâu đến nỗi rơi vào tình huống trớ trêu này chứ. Đúng là chẳng gì khổ bằng nghèo. Giờ nàng biết làm thế nào đây, chẳng lẽ đi một chiếc giày vào gặp sếp hay đi chân đất. Cách chỗ nàng đứng có mấy mét là cửa hàng giày nhưng nàng biết không bao giờ nàng đủ tiền mua một chiếc ở đó chứ đừng nói cả đôi. Bỗng có một bàn tay cầm chiếc giầy của nàng lên. Trước mặt nàng là một người đàn ông "Men" hết chỗ nói. Đẹp cương nghị, sang trọng và lịch thiệp. Chàng mỉm cười với nàng, một nụ cười đàng hoàng và cảm thông lại vô cùng quyến rũ nữa chứ. Hình như chàng đã hiểu được hoàn cảnh bi đát của nàng lúc này nên đã đề nghị: - Em có thể vui lòng đồng ý để anh được giúp em không? Nàng còn chưa biết phải trả lời chàng như thế nào và không biết chàng sẽ giúp gì thì chàng đã đưa tay ra cho nàng vịn. Ôi một cử chỉ chỉ có ở Hollywood. Nàng bước theo chàng như mộng du. Đến bên giá để giày, chàng nói: - Em hãy chọn một đôi mà em thích nhất nhé. Nàng như mê đi lạc vào mê cung của những đôi giày. Ở đây, thôi thì đủ cả. Từ Nine West tới Ecco, Xoxo, Ugg. Tất cả đều tuyệt hảo từ màu sắc đến kiểu dáng. Mặc dù nàng có thể ngắm chúng từ giờ đến tối không chán mắt, và nếu có thể nàng muốn có tất cả chúng nó nhưng nàng vẫn còn nhớ nhiệm vụ của nàng với sếp. Nàng nhanh chóng chọn một đôi Nine West màu đồng, cái màu mà nàng mơ ước mãi chưa có. Nàng ướm thử vào chân, thật tuyệt vời. Nó ôm khít lấy đôi chân thon nhỏ của nàng và rất hợp với chiếc đầm ren màu nâu tây của nàng. Nhưng khi liếc nhìn cái giấy xinh xinh gắn ở gót giày nàng mới thấy choáng váng và phân vân. Giá của nó là 450 USD. Nàng ngại ngần định đưa trả cô nhân viên thì chàng đã cúi xuống đặt đôi giày trước mặt nàng. - Em đi vào đi, nhanh lên không muộn rồi, hình như em cũng đang rất vội đúng không? - Vâng, em phải mang tài liệu vào cho sếp ạ. - Vậy thì nhanh lên, anh cũng bị muộn rồi. Em lên tầng mấy nhỉ? - Em lên tầng 8. - Vậy hả. Chàng tủm tỉm cười. Khi vào thang máy, chàng bảo nàng cho chàng mượn điện thoại. Nàng không kịp nghĩ gì nữa vội đưa điện thoại ra như một cái máy vì thang máy báo hiệu đã lên tới tầng 6. Chàng lưu số của chàng vào và tự nháy vào máy của chàng. Lên tới tầng 8, mọi việc để liên lạc đã xong. Nàng chào chàng nhưng chàng cũng bước ra cùng nàng. Rồi lại cùng bước vào phòng Hội thảo với nàng. Nàng vội vàng mang tài liệu tới chỗ sếp. Sếp của nàng đang nhăn nhó với nàng bỗng nhiên thay đổi nét mặt. - Chào Chủ tịch ạ. Chủ tịch có khỏe không ạ. - Xin lỗi anh nhé, tôi vô ý đã giẫm vào chân và làm hỏng giầy cô thư ký của anh nên cô ấy lên chậm một chút, anh đừng có trách cô ấy. - Vâng, không sao ạ. Nàng cúi đầu chào hai người rồi rút lui. Ra đến cửa, nàng mới trút được hơi thở của mình ra ngoài. Nàng có nghe nhầm không nhỉ, chàng chính là Chủ tịch Hội đồng quản trị của tập đoàn sao. Nàng cúi xuống ngắm nghía đôi giầy. Nó tuyệt đẹp nhưng nàng nghĩ nó không thể đẹp bằng ngài Chủ tịch. Về đến công ty, vừa ngồi vào bàn làm việc nàng vội giở điện thoại ra để xem lại số điện thoại của chàng. Không có cuộc gọi nhỡ nhưng có một tin nhắn mới. Nàng hồi hộp mở tin nhắn. Những dòng chữ cứ nhảy nhót trước mắt nàng. - Chiều nay, 18h mời em tới nhà hàng Long Đình dùng bữa tối nhé. Giờ thì tim nàng cũng nhảy nhót cùng những dòng chữ đó. Nàng cố gắng tập trung vào làm việc nhưng không thể. Tâm trí nàng như treo ngược trên cành cây. Đằng nào thì sếp cũng đang họp, chẳng ai soi nữa, nàng chuồn về sớm để chuẩn bị cho cuộc hẹn chiều nay. Nàng cố gắng bình tĩnh đến chỗ hẹn muộn 15 phút. Khi nàng vừa bước xuống xe taxi thì chàng đã ra đón nàng với một lẵng hồng xinh xinh trên tay. Chưa bao giờ nàng được tặng một lẵng hoa đẹp đến thế. Dưới ánh nến lung linh, tiếng nhạc du dương trầm bổng, chàng nhẹ nhàng rót rượu vang cho nàng. Nàng đã say, say rượu thì ít mà say chàng thì nhiều. Mặc dù vậy, nàng là một cô gái có chỉ số IQ không thấp nên nàng biết mình phải làm gì trong mọi tình huống. Nàng bình tĩnh ăn, bình tĩnh say và bình tĩnh tận dụng cơ hội của mình. Một chút hàm ơn, một chút bẽn lẽn, một chút kiêu sa đã làm cho nàng thu hút hơn bao giờ hết. Chàng nhìn nàng không rời mắt. Thỉnh thoảng lại phá lên cười bởi những câu chuyện dí dỏm của nàng. Đến lúc chia tay, chàng bất ngờ đề nghị. - Một buổi tối dễ chịu thế này mà phải kết thúc sớm thì thật là đáng tiếc. Mình đi bar đi, nếu như em không ngại. Nàng đắn đo trong hai giây rồi gật đầu đồng ý. Lại rượu vang rồi rượu mạnh. Nàng và chàng đã bị nhấn chìm trong mớ âm thanh lên tới hơn trăm dB. Nàng chếnh choáng và quyết định phó mặc một cách mãn nguyện cuộc đời nàng cho chàng. Sáng hôm sau, nàng có một bữa sáng trên giường trong một khách sạn 5 sao. Khung cảnh thượng lưu làm nàng không còn nhớ công việc đang chờ nàng ở cơ quan nữa. Nàng cố gắng tận dụng những khoảnh khắc tuyệt vời với chàng hoàng tử của nàng đã. Nàng vào phòng tắm. Những chiếc gương mạ vàng 9999 ve vuốt thân hình tuyệt vời của nàng. Nàng mỉm cười với mình trong gương. Nàng đẹp rực rỡ, cái đẹp tỏa sáng trong những ánh đèn lung linh sắc vàng. Nàng đắm mình trong làn nước thơm nức tinh dầu oải hương. Nước mát làm cho nàng tỉnh táo, minh mẫn. Nàng bước ra ban công tìm chàng nhưng không thấy. Nàng hơi chột dạ. Mảnh giấy nhỏ được đặt trên tủ phấn cùng một chiếc phong bì. Nàng bình tĩnh đọc dòng chữ của chàng, một câu vô cùng súc tích: - Cảm ơn em và chúc em luôn hạnh phúc. Nàng ngồi xuống giường. Có lẽ nàng nên tận dụng chiếc giường tuyệt vời này thêm một lúc nữa chăng? Nàng nằm xuống duỗi thẳng hai chân thư giãn. Nàng chầm chậm đếm tiền, từng đồng một. 20 tờ, nếu cộng cả tiền đôi giày nữa là 2450USD. Nước mắt nàng bỗng từ từ lăn dài trên đôi má bầu bĩnh đáng yêu vẫn còn ửng hồng vì hạnh phúc. Nàng rẻ quá. Ngày mai nàng sẽ nói thế nào với Hội những cô gái cô đơn đã có nơi nương tựa đây? Đúng là nói trước bước không qua. Nàng vẫn là cô gái cô đơn chưa có nơi nương tựa. Trời, đau quá! Ôi sao mà đau thế nhỉ??? - Này có dậy làm không. Chắc lại đang mơ giấc mơ đại gia chứ gì? Đừng có mà mơ nhé. Thôi ăn tạm cái bánh mỳ của thiếu gia chân đất này đi, trời mưa to thế này chắc là ngủ trừ bữa rồi. Nàng dui mắt để nhìn thiếu gia cho rõ hơn. - Này, hôm nay tôi thấy ông thật tuyệt đấy. - Khen tôi hay khen cái bánh mỳ thế hả? Nàng cười thật tươi, chưa bao giờ nàng thấy bánh mỳ lại ngon đến thế!