Thứ Tư, 24 tháng 7, 2013

Bài thơ "Hút hồn" - Chìa khóa mở cửa trái tim.

Bài thơ "Hút hồn" - Chìa khóa mở cửa trái tim.

  Cho đến những năm 80-90, khi người ta muốn bày tỏ tình cảm với ai, người ta vẫn thường lấy những vần thơ tình ra để " Thay lời muốn nói". Ngày nay, nhịp sống thời @ quá nhanh, quá gấp nên đa số thường chọn những cách bày tỏ tình cảm khác xưa rất nhiều như gửi mail, tin nhắn, gọi điện hay đơn giản thích ai là nắm tay và nói love you luôn. Thế nhưng, dù có dùng mail, tin nhắn thì cũng phải có cái gì đó để viết chứ. Tôi mách cho các bạn một cái " phao " tình yêu nhé, bài thơ Hút hồn của chị Nguyệt Vũ. Bài thơ có 12 câu lục bát, nếu lấy bất kể 2 trong số 12 câu trên để gửi mail hoặc tin nhắn cho ai đó thì người ấy chắc chắn hiểu họ đích thị là thủ phạm hút hồn người nhắn tin rồi.
" Cớ gì người hút hồn tôi, cớ gì nắng điệu hoa cười kiêu sa."
Vẫn là cách nói về cái sự tương tư, yêu đơn phương nhưng bài thơ Hút hồn mang âm điệu vui tươi tràn trề sức sống của thời đại mới chứ không hề ủy mị, buồn rầu nên các bạn yên tâm khi sử dụng làm "phao" không hề bị sến:
" Dáng hình giọng nói người ta, trái tim tôi muốn vỡ ra thình thình".
Phải yêu đến thế nào, si mê biết bao nhiêu thì trái tim mới thổn thức, mới đập thình thình và mới muốn vỡ ra khi nhìn thấy bóng hình, giọng nói của người ta đến thế. Đây là một lời thú tội, cái tội dám thương thầm nhớ trộm khi mà người ta chưa cho phép. Một lời thú tội thành khẩn và vô cùng đáng yêu. Thế rồi cái kẻ si tình ấy đã trót thú tội rồi thì phải giãi bầy tấm lòng mình, cái sự tương tư của mình thôi:
Sương rơi ngọn cỏ cong mình
Tôi rơi vào một cuộc tình ngẩn ngơ.
Một sự so sánh, ví von thật tuyệt vời. Nó nhẹ nhàng mà lại vô cùng xác thực, sự tinh tế này phải chăng là thế mạnh ở nhà thơ nữ. Chị đã khéo léo lấy hình ảnh của thiên nhiên để mô tả, để nói lên cái quy luật của muôn đời, cái sự tương tư đã có từ sơ khai, từ trong sự giao hòa trời đất và vạn vật. Bằng phương pháp ẩn dụ khéo léo, trước mắt người đọc không chỉ hiện lên hình ảnh giọt sương rơi xuống ngọn cỏ đơn thuần nữa mà là sự đón nhận, sự khao khát được uống trọn giọt sương ban mai thuần khiết. Nếu không có sự khao khát đó sao ngọn cỏ lại cong mình. Từ đắt nhất trong câu này đó là " cong mình", chỉ một từ đó thôi đã thể hiện được cái sự tương tư, sự khao khát tình yêu của kẻ đang yêu mà tác giả muốn dẫn dắt đến vế sau:Tôi rơi vào một cuộc tình ngẩn ngơ.
Khi yêu, dù là nam hay nữ thì người ta đều hay mộng mơ và gần như mọi suy nghĩ đều hướng về người mình yêu thì phải. Nhất là những người yêu đơn phương thì sự tương tư vương vấn càng tăng lên gấp bội. Tâm sự của họ luôn rối bời, không biết là người mình yêu có nghĩ đến mình chút nào không, có dành cho mình tình cảm không và nhất là mối lo người ấy để ý đến kẻ khác. Họ nóng lòng muốn có được người mình yêu nhưng người đó lại cứ dửng dưng. Thế mới khổ chứ! Và tác giả của bài Hút hồn này đã miêu tả cái sự rối bời ấy thật chính xác:
Người ơi là thực hay mơ
Nụ cười quyến rũ thẫn thờ bờ môi
Chùm sao rắc nhớ chơi vơi
Trăng vàng hờ hững lặng trôi khuya rồi.
Người ta thường nói so sánh là khập khiễng nhưng tôi thấy so sánh nỗi nhớ thương da diết của kẻ tương tư chẳng hề khập khiễng tẹo nào với hình ảnh chùm sao rắc nhớ chơi vơi. Nỗi nhớ thương ở đây không chỉ là một ngôi sao lấp lánh mà là cả một chùm sao, nó thể hiện tình cảm sâu nặng, nỗi nhớ thương khôn xiết nhưng chưa được đáp lại nên mới chơi vơi. Chùm sao thì vẫn cố tỏa sáng vẫn rắc nỗi nhớ lên bầu trời như những vệ tinh trung thành bay quanh quỹ đạo của mặt trăng vậy mà : Trăng vàng vẫn cứ hờ hững lặng trôi, trôi mãi đến khuya rồi vẫn cứ hững hờ để chòm sao càng thêm chơi vơi nỗi nhớ.
Câu kết của bài thơ là một câu hỏi của người tương tư:
Cớ gì người hút hồn tôi
Ngày đêm lơ đãng rối bời buồn vui.
Nhưng có phải là hỏi người hút hồn hay là hỏi chính mình sao lại tương tư đến vậy. Nếu những ai đã từng tương tư, đã từng thương thầm nhớ trộm một ai đó thì đều hiểu rằng người đó đang hỏi chính lòng mình thôi. Tương tư là vậy, là cảm xúc buồn vui lẫn lộn. Vui là khi được yêu một người nào đó, được khao khát hiến dâng cả cuộc đời mình cho người đó, hay đơn giản chỉ là được nghĩ đến người đó với tất cả sự ngưỡng mộ, tin yêu. Còn buồn là khi người đó không hề hoặc giả như không biết tấm chân tình của ta. Cái sự vô tình của người ấy làm cho kẻ tương tư phải rối bời, phải lơ đãng, phải như kẻ mất hồn bởi cái sự "hút hồn".
Vậy bị hút hồn có đáng sợ không? Có nên để mình bị hút hồn hay phải tránh xa đối tượng có nguy cơ hút hồn mình? Muốn biết cảm xúc của kẻ bị hút hồn ra sao thì xin mời hãy đọc" Hút hồn" của Nhà thơ Nguyệt Vũ.
Riêng tôi thì thấy bị hút hồn cũng chẳng có gì đáng sợ, chỉ bị phiêu diêu chút chút, lơ đãng chút chút, ngẩn ngơ chút chút nữa nhưng bù lại ta sẽ có những giây phút thăng hoa cùng tình yêu, được nếm trải những cung bậc cao nhất của cảm xúc mà chưa chắc người có được tình yêu một cách quá dễ dàng đã có được. Khi ta đã trải qua quá trình tương tư thì ta sẽ cảm thấy tình yêu ta có được giá trị như thế nào. Hãy yêu và hãy tin rằng tình yêu ấy sẽ được đền đáp xứng đáng. Hãy dũng cảm để được "Hút hồn" nhé!
Hiệu quả đầu tiên của phương thuốc tình yêu " Hút hồn" đó là một cậu em tôi sau khi được tôi gửi qua mail bài Hút hồn đã dám liều một phen. Ngày 7.3, cậu đã gửi một tin nhắn cho cô bạn gái: " Cớ gì người hút hồn tôi, ngày đêm lơ đãng rối bời buồn vui". Gửi đi rồi cậu run đến nỗi trưa đó không dám mời kẻ hút hồn đi ăn trưa. Kết quả là tối ngày 8.3 khi cậu đến tặng bó hoa hồng nhung đỏ thắm, kẻ hút hồn đã bất ngờ - ngang nhiên ôm cả hoa lẫn người tặng hoa, thế có chết không cơ chứ........









18 tháng 4 (Phàn 3)

18 tháng 4 (Phần 3)

   Anh đi mới có 3 ngày mà sao bỗng nhiên chị lại thấy như là cả tuần vậy. Đã lâu rồi chị mới lại được đắm chìm trong cảm giác nhớ nhung da diết, được bồn chồn lo lắng xen lẫn chút hoài nghi. Ngồi một mình trong căn phòng rộng, chị chợt suy nghĩ vẩn vơ. Dạo này chị thấy anh khang khác. Vẻ mật trầm tư, u hoài cố hữu của anh đã không còn nữa. Anh hoạt bát, luôn mỉm cười và làm việc với sự hào hứng khác thường. Có lần chị mang nước cam vào cho anh  thì thấy anh đang chat, khuôn mặt anh rạng ngời, trên môi nở nụ cười tươi rói. Chị không muốn làm phiền anh, không cho phép mình xâm phạm đến chút tự do riêng tư của anh nên lặng lẽ đi ra. Lúc đó chị nghĩ rằng, bất cứ điều gì làm anh vui được là chị mãn nguyện rồi vì chị đâu có làm tròn bổn phận của người vợ. Nhưng giờ nghĩ lại, chị thấy có gì đó không ổn. Hình như có điều gì đó đã làm cho anh thay đổi.
    Anh về. Không có  biểu hiện gì của sự mệt mỏi như những lần  trước đi công tác. Vẻ tự tin, phong độ đã lấy lại nét đàn ông quyến rũ cho anh.  Chị chạy ra ôm chầm lấy anh nhưng anh nhẹ nhàng gỡ tay chị ra bảo rằng anh mệt để anh đi tắm đã.
    Anh ngồi trước mặt chị, nhìn thẳng vào mắt chị và nói rằng anh không thể nói dối chị, không muốn lừa dối chị.
    Anh, người chồng đã gắn bó với chị bao năm, người đã từng nói với chị những lời yêu tha thiết. Đã từng có những lúc ân ái mặn nồng. Ấy vậy mà giờ đây anh đang thú nhận với chị, anh đã yêu người con gái khác. Anh rất hạnh phúc khi được ở bên cô ấy. Anh đề nghị chia tay với chị.
    Trời đất như đang sụp đổ dưới chân chị. Tai chị ù đi chẳng còn nghe thấy gì nữa. Hình như anh đang an ủi chị hay nói một điều gì đó tương tự như vậy. Rằng chị là một phụ nữ xinh đẹp và thông minh, anh không thể để chị héo mòn bên người chồng tàn phế. Rồi chị sẽ gặp được người yêu thương chị thật lòng và xứng đáng với chị hơn anh.
    Chị cần gì  những điều đó chứ, chị cần có anh. Chị không thể ngờ lại có ngày chị phải chịu cảnh cay đắng này, chính chị chứ không phải anh lại là người bị phản bội.  Máu như bốc lên tận đỉnh đầu, một nỗi oán hận, hờn ghen bỗng dâng lên làm chị nghẹn họng. Chị không nói với anh một lời, lặng lẽ dắt xe đi ra khỏi nhà.
     Chị lên xe, nổ máy. Đi hết phố này rồi đi tới phố khác. Lang thang vô định.
    Hồ Tây lộng gió, những đôi tình nhân nép sát bên nhau tình tự. Chị dừng xe bên đường, một mình ngồi trên ghế đá  và cứ thế  để cho dòng nước mắt tuôn rơi, chảy tràn trên má, trên ngực. Cuộc đời này có quá bất công với chị không. Tại sao một phụ nữ xinh đẹp, thành đạt như chị lại phải chịu cảnh bị chồng bỏ rơi kia chứ.
 Bỗng có tiếng ai gọi tên chị, chị quay lại. Anh đang đứng trước mặt chị, vẻ mặt hiện rõ vẻ lo lắng. Anh đã đi khắp nơi để tìm chị. Bất chợt chị thấy lòng mình như ấm lại.  Chị đứng dậy dắt xe và bảo anh lên xe để chị trở về. Lần đầu tiên chị chở anh đi bằng xe máy. Chị chẳng còn để ý xem có ai nhìn mình với ánh mắt ái ngại nữa hay không, nước mắt chị lại tuôn rơi trên đường về khi chị nghĩ đến việc đối mặt với mọi chuyện thế nào đây. Điều làm chị đau đớn hơn cả là anh đã không còn yêu chị nữa rồi.

Chị bước vào quán cafe  ven hồ Tây, nơi đây mỗi góc nhỏ đều đầy ắp kỉ niệm thời sinh viên thơ mộng. Những kỉ niệm đẹp của anh và chị lúc mới yêu nhau bỗng chốc ùa về làm chị  rưng rưng .
Chị chọn một cái bàn sát hồ để tận hưởng những cơn gió mát rượi từ hồ thổi vào. Một người con gái đi cà nhắc đang khó nhọc chống chân đi vào quán. Chị đoán chắc là nàng, người con gái đã làm thay đổi cuộc đời của anh. Nàng đang vuốt lại mái tóc bết mồ hôi. Lạ thật, nhìn nàng đi vào khó nhọc, mọi nỗi hờn ghen trong chị, những từ ngữ sắp xếp từ trước để nói với nàng giờ như tan biến hết. Chị vội chạy lại đỡ nàng ngồi vào ghế.
 - Em ngồi xuống đây đi, uống gì để chị gọi.
- Dạ em cảm ơn chị, em uống nước trắng thôi ạ.
Giờ chị mới ngắm nhìn kỹ khuôn mặt của nàng. Chị không ngờ nàng có khuôn mặt đẹp đến vậy, một vẻ đẹp thật thánh thiện. Khuôn mặt thanh tú với làn da trắng ngần.  Nhưng có lẽ điều thu hút nhất ở nàng là đôi mắt to tròn ngây thơ với hàng mi cong vút. Đôi mắt sáng thông minh và như biết nói ấy  đang rụt rè nhìn chị với ánh nhìn hoài nghi xen lẫn chút lo lắng.
- Chị sẽ nói luôn vào vấn đề chính nhé, chắc không cần phải giới thiệu em cũng biết chị là vợ của anh ấy. Chị muốn rằng chị em ta hãy thật lòng với nhau và trao đổi cởi mở để tìm ra một giải pháp tốt nhất cho cả ba chúng ta, em đồng ý không?
- Vâng ạ.
- Chị tự nhận thấy chị đã không làm tròn bổn phận của một người vợ đối với anh ấy. Để tình trạng hôn nhân của anh chị ra nông nỗi này cũng là do chị. Chị không trách việc anh ấy đã đến với em, cũng không hề oán hận em đã cướp chồng của chị, chị đáng bị nhận  hậu quả này nhưng có một điều chị muốn em giúp chị?
- Vâng, chị cứ nói đi em đang nghe đây ạ.
- Chị chấp nhận để em tiếp tục yêu anh ấy nhưng sẽ chỉ là người tình của anh ấy thôi. Chị sẽ không rời bỏ anh ấy đâu. Em đã nghĩ đến việc mình làm dâu một gia đình trí thức trong  khi gia đình nhà em nếu chị không lầm là một gia đình lao động. Lấy nhau không môn đăng hộ đối, cả em và anh ấy đều là những người cần đến sự giúp đỡ của người khác trong sinh hoạt, liệu có lo nổi cuộc sống gia đình và con cái không?
- Thưa chị, chị cho phép em nói lên những suy nghĩ của mình nhé.
- Ừ, em cứ nói đi, chị sẵn sàng lắng nghe.
- Lúc anh ấy cõng em lên đến đỉnh núi Hàm Rồng, em đã nghĩ rằng sẽ không có gì ngăn cản được chúng em đến với nhau và sẽ không có điều gì mà chúng em không làm được khi chúng em yêu nhau.  Khi em đến với anh ấy, em chỉ cảm nhận được một điều rằng anh ấy đang rất cô đơn mặc dù anh ấy đã nói thật với em rằng đã có vợ rồi. Anh ấy có kể với em về chị. Chị càng thành đạt bao nhiêu, anh ấy càng mặc cảm khi sống với chị bấy nhiêu. Chị càng xinh đẹp thì anh ấy càng ái ngại khi đi cùng chị bấy nhiêu. Anh ấy đã không đủ tự tin để đem lại hạnh phúc cho chị và cũng không muốn nhận sự thương hại của chi.  Còn chị, chị không vượt qua được mặc cảm khi anh ấy bị mất đi một cánh tay, tình thương không cho chị đủ sức mạnh để làm điều đó. Nhưng chị cũng  không đủ can đảm để rời xa anh ấy, có thể vì tình nghĩa vợ chồng, cũng có thể do chị không muốn mang tiếng là bỏ rơi người chồng tàn phế. Em không bao giờ muốn làm người tình của anh ấy, em chỉ  đến với anh ấy khi anh ấy  chia tay với chị.  Em chưa bao giờ có ý định cướp anh ấy ra khỏi cuộc sống của chị. Nếu thực sự chị vẫn còn yêu anh ấy, chị vẫn muốn chia sẻ mọi điều với anh ấy trong cuộc sống thì anh ấy vẫn mãi mãi là chồng của chị, em sẽ rút lui, sẽ không bao giờ gặp lại anh ấy nữa mặc dù điều đó là điều đau khổ nhất đối với em lúc này bởi vì em yêu anh ấy vô cùng. Nếu chị thực sự thương yêu anh ấy thì hãy để cho anh ấy được tự chọn lựa cho mình hạnh phúc. Em nghĩ rằng nếu hôn nhân không còn tình yêu thì nó không khác gì một nhà tù giam hãm tâm hồn của những người sống trong đó. Sớm muộn gì nó sẽ giết chết tình yêu đó mà thôi. Em rất mong chờ sự lựa chọn sáng suốt ở chị bởi vì em biết chị không những là tiến sĩ tâm lý học mà còn là một người có tấm lòng nhân ái, điều đó thể hiện qua cách đối xử của chị đối với em lúc em bước vào đây.
    Chị cố gắng trấn tĩnh để nghe nàng nói. Chị không ngờ một cô bé tật nguyền làm nghề tóc mà lại có thể nói năng mạch lạc, sâu sắc đến thế. Mà cay đắng hơn là nàng nói toàn những điều là sự thật. Chị chủ động hẹn nàng ra đây, định khuyên bảo nàng bỏ cái ý định đến với anh đi. Thế mà giờ chị chẳng biết nói gì với nàng nữa. Mắt chị bỗng nhòe lệ. Trời ơi, tại sao chị lại có thể khóc trước mặt cô gái đó, cô ta là người tình của chồng chị, là tình địch của chị cơ mà.
    Nàng luống cuống tìm tờ giấy ăn đưa cho chị lau nước mắt.
- Chị ơi, nếu em làm chị tổn thương đến thế thì chị cứ mắng chửi em đi nếu điều đó làm cho chị nhẹ lòng. Em biết chị đang rất buồn,  em thật có lỗi với chị.
 Nàng xin lỗi chị ư, không đâu. Trên nét mặt của nàng vẫn lộ rõ vẻ tự tin không hề lúng túng, không phải là sự hối lỗi. Nàng đang an ủi chị hay thương hại chị nhỉ? Chị bỗng thấy ghét nàng hay đúng hơn là ghét vẻ tự tin cá tính ở nàng. Nhưng chị cũng lại thấy mình vô lý quá. Tại sao chị lại khó chịu khi nàng tỏ ra quan tâm đến chị,  lễ phép với chị. Phải chăng chị đố kỵ trước sự hoàn hảo của nàng. Nhưng nàng có  xinh đẹp, giỏi giang mới đáng mặt là tình địch của chị chứ.  Chị lau nước mắt và cố nở nụ cười gượng gạo với nàng.
- Dù sao chị cũng tự hào về em.
- Chị nói gì em không hiểu?
- Em đáng mặt là tình địch của chị. Thôi chị em ta đi về nào. Chị tuyên bố: Chị đã thua cuộc.
Trên đường về, chị cứ miên man nghĩ về nàng. Tại sao chị lại dễ dàng đầu hàng thế nhỉ? Có thể do tình địch của nàng là một cô gái khuyết tật nên chị dễ dàng tha thứ chứ nếu là người bình thường liệu chị có để yên không nhỉ???

Nàng ngồi trước mặt chàng, nét mặt nghiêm trọng. Chàng sốt ruột giục nàng nói nhanh lên đừng bắt chàng hồi hộp nữa.
- Em đã có.......
- Có gì, em nói nhanh lên nào.
- Em có thai.
- Thật không?
- Sao em dám đùa chuyện ấy.
- Ôi tuyệt vời quá, thế là tôi sắp làm bố rồi.
- Trời ơi, anh nói khẽ thôi không em chết vì ngượng mất.
- Ôi anh thật là hạnh phúc, mẹ anh sẽ vui lắm đây, bà đã chờ đợi điều này từ lâu lắm rồi.
- Hôm nay anh sẽ về nói chuyện với bố mẹ anh và cả vợ anh nữa, anh đã nói chuyện với chị ấy rồi. Chị đã đồng ý  chia tay để anh được cưới em. Chúng mình sẽ được ở bên nhau mãi mãi.
Những giọt nước mắt lăn dài trên má nàng, chàng hoảng hốt không hiểu có chuyện gì xẩy ra. Đáng lẽ nàng phải vui chứ.-
- Hãy nói cho anh biết tại sao em lại khóc đi.
- Gia đình em không đồng ý cho em kết hôn. Bố mẹ em nói chỉ cần có đứa con để em trông cậy lúc tuổi già thôi, chính vì điều đó mà cả nhà đã đồng ý cho em đi Sapa với anh. Họ không thể để em phải khổ khi đi làm dâu một gia đình danh giá như  gia đình anh. Em sẽ bị coi thường, em sẽ không làm tròn bổn phận dâu con được và còn nhiều lý do khác nữa.
- Chúng mình sẽ làm tất cả để được hạnh phúc, anh sẽ làm tất cả để được ở bên em. Anh sẽ thuyết phục hai bên gia đình, em hãy tin ở anh. Em là một cô gái có nghị lực phi thường cơ mà. Nào hãy cười lên đi vì chúng ta sắp được làm bố mẹ rồi.
    Chàng ôm chặt lấy nàng như truyền thêm sức mạnh cho nàng. Nàng cảm thấy ấm áp vô cùng, tự tin vô cùng khi được ở trong vòng tay của chàng. Nàng tin rằng rồi họ sẽ được ở bên nhau.
   
    Chàng về tới nhà thì đã thấy bố mẹ chàng và chị đang ngồi ở phòng khách chờ chàng. Vừa nhìn thấy chàng ở cửa, mẹ chàng đã chạy ra ôm chầm lấy chàng mà khóc. Chàng hốt hoảng tưởng có chuyện gì xảy ra nhưng bà lại cười rõ tươi, chàng không thể hiểu nổi bà nữa. Hỏi có chuyện gì bà cứ vừa khóc vừa cười không thể nói được, bố chàng đành phải nói lý do thay cho bà.
- Nhà mình có tin vui rồi con trai ạ, con sắp được làm bố, bố mẹ sắp có cháu rồi.
- Sao bố mẹ biết nhanh thế ạ, con còn chưa nói với bố mẹ cơ mà.
- Con làm sao biết nhanh bằng mẹ vì chính mẹ bắt nó đi khám với mẹ, mẹ nhìn nó là nghi ngay rồi.
- Có nghĩa là vợ con có bầu sao?
- Thế chẳng vợ con thì ai vào đây nữa. Mà sao con lạ vậy, sao mặt lại đờ đẫn ra thế kia, con phải nhẩy lên mới phải chứ. Chẳng lẽ con không mong chờ đứa con này à?
- Dạ, con mừng chứ ạ.
- Vậy thì cả nhà chúng ta vào phòng ăn thôi, phải ăn mừng sự kiện này chứ.
    Cả nhà nâng cốc. Chàng không biết mình đang mừng hay đang lo nữa. Sao cuộc đời lại oái oăm thế này chứ. Chị có thai đúng vào cái lúc chàng quyết định chia tay. Đứa con của chàng và chị sẽ ra sao, nếu chàng không chia tay với vợ thì mẹ con nàng sẽ thế nào. Chàng lại là người phản bôi nàng ư. Không, chàng yêu nàng lắm. Chàng không thể bỏ rơi mẹ con nàng được.
    Chị lặng lẽ quan sát  chồng, anh đang có việc gì đó suy nghĩ ghê lắm. Nhìn đôi lông mày nhíu chặt lại của anh, chị biết. Chị không muốn lấy đứa con ra ràng buộc anh. Chị cũng không thể ngờ mình có thai. Mẹ chồng chị là người phát hiện ra và bắt chị đi khám. Bố mẹ chồng chị đã mong chờ điều này biết bao lâu rồi, chị không nỡ nói chuyện của chị và anh với ông bà trong lúc này.
Khi chỉ còn hai vợ chồng chị mới hỏi anh.
- Anh hãy nói đi có chuyện gì làm anh khó xử. Nếu là chuyện đứa con thì anh không phải lo, em không lấy con ra để làm khó cho anh đâu, em tôn trọng quyết định của anh, chỉ có điều ông bà đang vui em không nỡ. Để từ từ rồi em sẽ lựa lời nói với ông bà. Có phải cô gái đó cũng có thai không?
- Đúng vậy, sao em biết?
- Điều đó nằm ở trên khuôn mặt của anh mà.
- Cảm ơn em đã thông cảm với anh, anh thực sự không biết phải làm gì lúc này nữa.
- Thôi anh đi nghỉ đi, để rồi từ từ sẽ tính tiếp, nhìn anh mệt mỏi lắm rồi.
Chị đỡ anh nằm xuống giường bằng cử chỉ ân cần làm anh thấy vô cùng áy náy. Anh trằn trọc không ngủ được, phía bên kia chị nằm sát mép giường cũng trở mình liên tục. Vì chưa dám nói với bố mẹ chuyện anh chị chia tay nên anh chị vẫn cứ phải nằm chung một giường. Hàng đêm vẫn cứ nghe thấy sự thao thức, những tiếng thở dài của nhau.
 Hình như chị đang khóc. Mặc dù không nghe thấy bất cứ tiếng động nào nhưng chàng cảm nhận rõ điều đó. Chàng  chợt thấy mình thật là một thằng chồng tồi. Đã bao đêm rồi chàng chỉ mơ thấy nàng, chàng khao khát được ở bên nàng, chàng lâng lâng trong niềm hạnh phúc mới. mà không biết rằng chị đã lặng lẽ khóc thầm hàng đêm. Chàng cứ nghĩ chia tay với chị là tốt cho cả hai. Chị sẽ tìm được một người đàn ông xứng đáng. Nhưng hình như chàng đã lầm.  Bất giác chàng quay sang nhìn chị. Chị nằm đó, dáng hao gầy , đôi vai như đang rung nhẹ. Một nỗi thương cảm xót xa dâng lên trong lòng, chàng ôm lấy chị. Khuôn mặt chị đầm đìa nước mắt. Mọi nỗi niềm như vỡ òa trong chị, chị ôm lấy anh, giụi đầu vào ngực anh mà khóc.
     Trái tim chàng như tan nát, sao một ngày với hai niềm vui lớn lao mà lại để lại trong chàng sự cay đắng nghẹn ngào đến vậy. Số phận chàng  thật trớ trêu, chàng biết tính liệu sao đây cho tròn bổn phận với hai đứa con của chàng, với hai  người phụ nữ mà chàng yêu quý chứ.

Một tuần sau, chị gầy đi trông thấy. Một phần vì bị nghén không ăn nổi gì, phần vì suy nghĩ chuyện của chị và anh. Nhìn anh dằn vặt, suy nghĩ hàng đêm mà lòng chị đau nhói. Chị thương anh, chị không nỡ để anh phải khó xử vì chị, chị quyết định phải nói mọi chuyện với bố mẹ chồng chị.

Bố mẹ chồng chị lặng người đi khi nghe chị kể lại mọi chuyện. Mẹ chồng chị không nói gì nhưng hai hàng nước mắt  lăn dài trên gò má. Bà ngồi xuống bên cạnh chị và ôm lấy chị. Mãi rồi bà mới nói có một câu:
- Mẹ chỉ có một người con dâu duy nhất là con thôi. Trừ phi con tự chối bỏ điều đó.
Chị biết tính mẹ chồng, bà nhẹ nhàng, dễ gần  nhưng vô cùng cương quyết.
Ngày hôm sau, khi cơm nước xong, bố mẹ chồng chị gọi anh ra phòng khách để nói chuyện. Không để anh phải trình bày, bố mẹ chồng chị đã nói rõ quan điểm của ông bà.
- Bố mẹ rất thông cảm với con trong việc con có tình cảm với một cô gái khác, bố mẹ cũng rất thương con bé nhất là bây giờ con bé lại đang mang trong mình giọt máu của con. Nhưng con có nghĩ cho vợ con không. Con định chia tay với nó trong khi nó đang bụng mang dạ chửa. Nó vẫn còn thương yêu con lắm. Chính nó đã đề nghị bố mẹ chấp thuận để nó được ly hôn, cho con được hạnh phúc. Nó có chịu nổi cú sốc tinh thần này không, rồi con của con nó sẽ thế nào. Bố mẹ tôn trọng quyết định của con nhưng con quyết định sao cho sau này con không phải hối hận với con của con nhé.
Chàng lặng lẽ về phòng.................

    9 tháng sau.
    Vợ chàng sinh một bé trai kháu khỉnh nặng 3 kg.
    Hai ngày sau nàng sinh mổ một bé gái xinh xắn nặng 3,5 kg.
 Khỏi phải nói bố mẹ chàng vui mừng thế nào khi có cháu đích tôn.
 Còn nhà nàng cũng rất vui khi có cháu gái vì họ nghĩ rằng con gái sẽ tình cảm với mẹ hơn và là chỗ dựa cho nàng về sau.

Bế con trai trên tay, chàng thấy vừa mừng vui vừa lo lắng. Ông bà nội đã có cháu đích tôn. Ông bà yêu quý cháu vô cùng, giờ nếu phải rời xa cháu ông bà có chịu nổi không. Chàng không biết lúc nào là thời điểm thích hợp để thực hiện được quyết định của mình nữa.

Nhìn nàng xanh xao sau phẫu thuật lòng chàng xót xa vô cùng. Nhìn thấy chàng vào nàng cố gượng cười với chàng. Con gái chàng đang nhoẻn miệng cười, nụ cười mụ dậy mới đáng yêu làm sao. Chàng ao ước  có lúc được ôm cả hai đứa con của mình vào lòng. Chàng có tham quá không, sao chàng đòi hỏi nhiều quá ở cuộc đời này vậy. Chàng biết chàng sẽ phải chọn lựa. Chàng biết, trước mắt chàng có một trở ngại lớn nhất, không phải là vợ chàng, bố mẹ chàng mà chính là gia đình nhà nàng. Họ kiên quyết không đồng ý cho con gái đi lấy chồng. Họ không muốn con gái phải khổ khi đi làm dâu, bị khinh rẻ khi không được lành lặn như những người con gái khác. Không, họ không hiểu nàng đã hạnh phúc thế nào khi có được tình yêu, nàng khao khát được làm mẹ, làm vợ. Nàng có quyền được hưởng hạnh phúc trọn vẹn như tất cả những người con gái khác. Nhất định chàng sẽ làm tất cả để được sống bên nàng. Chàng tin vào tình yêu của mình đủ lớn để chàng làm được điều đó.


                                                                            HẾT


18 tháng 4 (Phần 2)

18 tháng 4 (Phần 2)

  Xe đưa đoàn đi dự hội thảo ở Nha Trang vừa về tới sân của viện,  chị vội vàng ra lấy xe để còn rẽ vào chợ. Hôm nay là ngày sinh nhật của anh, chị muốn tự tay làm vài món mà anh thích. Phóng về gần đến nhà chị mới nhớ ra chưa mua một bó hồng nhung để tặng anh. Nhìn những cánh hồng đỏ thắm, lòng chị lại lâng lâng một nỗi niềm khó tả. Cái cảm giác yêu thương ấm áp khi chị nghĩ đến anh, khi nhớ lại tình yêu thơ mộng thời sinh viên, nhớ lại ánh mắt nồng nàn của anh khi trao cho chị bó hồng nhung với lời tỏ tình giản dị mà chân thật: Em đồng ý làm bạn gái của anh chứ?
     Chị mỉm cười nụ cười của quá khứ, cô bán hàng cũng tủm tỉm với chị.
- Chắc chị mua hoa tặng sinh nhật chồng đúng không?
- Sao em biết?
- Nhin chị em đoán ra ngay mà. Ngày nào em cũng được ngắm nhìn rất nhiều những ánh mắt nụ cười của khách hàng, lâu rồi em cũng đoán được cả cảm xúc của người mua khi nhìn những bông hoa. Người nào mua hoa để thực hiện nghĩa vụ thì gần như không thèm nhìn em gói hoa, cũng không chọn lựa gì cả cứ để em tự biên tự diễn. Còn người nào tự chọn hoa rồi ngắm đi ngắm lại  bó hoa có nghĩa là họ gửi gắm cả yêu thương vào bó hoa mang đi tặng. Anh chị chắc là hạnh phúc lắm nhỉ.
- Ừ, cảm ơn em, cho chị gửi tiền.
Chị cầm bó hoa trên tay mà sao lòng nặng trĩu. Có đúng là chị gửi gắm tình yêu thương vào bó hoa này không nhỉ hay chị đang thực hiện bổn phận. Tại sao chị lại để tình trạng hôn nhân của mình ra nông nỗi này. Đã bao lần chị cố gắng vun đắp cho tình cảm vợ chồng, đã cố gắng yêu anh như trước kia, cố gắng tìm lại những cảm xúc mãnh liệt của những ngày đầu có nhau. Rõ ràng chị vẫn yêu anh, thương anh lắm. Biết bao nhiêu người đàn ông xung quanh chị, tôn thờ chị và có không ít những người đến với chị bằng cả tấm chân tình nhưng chị không mảy may xúc động.  Ấy vậy mà khi chị ôm lấy anh, cố gắng đắm chìm trong cảm xúc dạt dào của những nụ hôn ấm áp nhưng chỉ chạm vào đầu vai cụt lủn của anh, cái khoảng trống đáng sợ ngay dưới bờ vai  thì ngay lập tức chị lại như người rơi từ trên đỉnh núi xuống vực sâu vậy. Chị nhắm mắt lại cố gắng ôm chặt lấy anh để xua tan đi cái cảm giác sợ hãi lẫn ân hận, cố gắng gồng mình lên để thực hiện nghĩa vụ làm vợ nhưng anh là người quá nhạy cảm, anh đã cảm nhận được những gì chị che giấu. Nhìn anh ngã vật ra giường một cách khó nhọc mà lòng chị nhói đau. Tại sao chị thương anh đến thế, yêu anh đến thế mà lại không thể mang lại hạnh phúc cho anh chỉ vì anh không còn lành lặn như xưa.
    Chị sợ hãi khi nhớ  đến cái đêm cuối cùng kết thúc  hội thảo. Khi chị đang lang thang trên bờ biển, hai cánh tay vạm vỡ của hắn  bất ngờ ôm lấy chị. Hắn nửa đùa nửa thật:
- Bà chị không sợ ma à mà khuya thế này còn dám ra biển một mình hả?
- Chị đi dạo một lúc rồi về ngủ cho dễ, lạ nhà nên khó ngủ quá.
- Chứ không phải trăng hôm nay sáng quá, bãi biển tuyệt đẹp và thơ mộng đáng để cho nàng thơ dạo bước sao. Này hay là nhớ anh em quá hả?
- Cái cậu này chỉ được cái đoán mò.
- Mò là mò thế nào, em đoán trúng phốc. Chị đang nhớ đến anh em và đang rất cần một bờ vai để tựa vào tâm sự. Có đúng không nào?
Chẳng hiểu thế nào mà chị lại gật đầu với hắn chứ. Nhưng đúng là hắn đoán chính xác. Chị đang miên man nghĩ về anh và bỗng thèm biết bao cái cảm giác được tựa vào một bờ vai vững trãi, và điều đáng sợ hơn là cái ôm bất chợt của hắn chỉ diễn ra có hai giây mà làm chị run rẩy, nụ cười tươi rói của hắn, vẻ bất cần lãng tử của hắn cuốn hút đến lạ thường làm cho chị gật đầu một cách vô thức.
- Chị thấy em có giỏi không, giờ phải gọi em là tiên sinh đi em sẽ bói cho.
- Vậy tiên sinh đoán xem tương lai của tôi thế nào ạ.
- Muốn tiên sinh đoán thì trước hết cô nương phải hứa với ta một điều kiện, nếu ta đoán đúng thì phải có thưởng.
- Được thôi nhưng tiên sinh muốn thưởng gì nào, tôi không mang theo tiền.
- Phần thưởng cực kỳ đơn giản nhưng ta không nói trước được, nào có đồng ý không?
  Chị lại một lần nữa gật đầu.
- Nhưng trước tiên hãy cho tiên sinh được ngồi xuống đã chứ.
Hắn bỗng nhấc bổng chị lên rồi đặt chị xuống một phiến đá bên mép nước. Tiếng sóng biển hòa lẫn với tiếng gió cứ rì rào như lời tự tình êm ái. Hắn ngồi sát bên chị, kéo đầu chị tựa vào vai hắn. Chị cứ ngoan ngoãn làm theo hắn mới lạ chứ. Hắn bắt đầu những lời tiên tri.
- Nàng hãy nghe lời nhà tiên tri thông thái phán đây. Hắn bỗng đổi cách xưng hô nhưng chị kệ hắn, hai chị em cứ như bắt đầu diễn một vở kịch vậy, chị thấy hào hứng vô cùng khi được tham gia trò diến  với hắn.
- Tôi vẫn chờ ngài nói đây ngài tiên tri.
- Nàng là người con gái vô cùng nhạy cảm, thông minh và xịnh đẹp nữa.
- Thế à, thế mà từ trước tới giờ tôi không biết.
- Nàng không biết nhưng ta biết.  Nàng sẽ khổ vì những điều đó.
- Trời , thật vậy sao, sợ quá.
- Nàng đã yêu, đã đau khổ vì tình yêu đó.
- Ôi ngài làm ta lo sợ quá, ta đang đau khổ sao, vậy mà ta lại cũng không biết điều đó.
- Không biết sao nàng ra biển làm gì. Nàng đang muốn gào lên với biển: Ta đang muốn nổ tung lên đây, tình yêu , nghĩa vụ, trách nhiệm cứ đè nặng lên ta khiến cho ta có lúc không thở nổi. Ta muốn thoát ra khỏi cái vỏ bọc của bản thân mà không thể. Nàng nói đi không được nói dối, có đúng thế không?
Hắn xoay người chị  lại nhìn thẳng vào mắt chị, chị luống cuống và lại gật đầu.
Hắn lại thì thầm bên tai chị nhưng bằng một âm vực khác. Những âm thanh của hắn giờ nhẹ nhàng êm ái, nó êm đềm hơn sóng biển, không còn chút kiêu ngạo, cộc lốc như ở cơ quan.
- Tại sao nàng dám cho phép mình đầy đọa bản thân như thế chứ. Nàng đang muốn thoát ra khỏi cái vỏ bọc của minh đúng không?Ta sắn sàng giúp nàng làm điều đó. Nàng không thể biết được rằng nàng có ý nghĩa thế nào với ta đâu.
Hơi thở của hắn dồn dập sát ngay bên tai chị. Bàn tay rắn như thép của hắn bỗng ôm lấy cái đầu xinh xinh của chị, hắn đưa tay khẽ vuốt những lọn tóc bị gió thổi tung bám bên má chị.
Chị không thể ngờ, hắn, một thanh niên đẹp trai, cao ngạo, là ước mơ của biết bao cô gái, là nguyên nhân của bao nỗi hờn ghen trong cơ quan lại có thể dịu dàng và đa tình đến thế. Có thể hắn chợt nổi hứng lãng tử trước khung cảnh thơ mộng này chăng. Hay hắn đang cố gắng làm cho chị vui, hay hắn cố tình trêu chị nhỉ? Chị đang cố tìm câu trả lời nhưng hắn cứ dụi cái mũi cao thanh tú của hắn vào má chị làm chị không thể có nổi câu trả lời.
- Ta đoán đúng rồi, giờ là lúc nàng phải trao phần thưởng cho ta đi.
Cái mũi của hắn đã chạm vào cánh mũi phập phồng lo sợ của chị. Người chị như đóng băng chân tay cứng đờ, chị muốn đẩy hắn ra và chạy đi, thoát khỏi ma lực của hắn nhưng chị không thể. Trong chị như đang có ngọn lửa khao khát cháy ngùn ngụt. Chị lại muốn ngọn lửa ấy đủ mạnh để thiêu đốt chị thành tro đi. Chị túm chặt lấy vai hắn, Một nụ hôn nhẹ như giọt sương rơi trên lá. Hai cánh tay với những cơ bắp cuồn cuộn của hắn bỗng nhấc bổng chị lên. Cứ thế hắn chạy trên bãi biển. Chị như đang bay lên, đã lâu lắm rồi hay đúng hơn là chưa bao giờ chị được một người đàn ông bế trên tay và chạy trên bãi biển. Chị cứ bị ám ảnh bởi cánh tay đàn ông. Đã bao lâu  rồi chị ngại đi cùng chồng tới những chỗ đông người, chị ngại đi cùng anh ngoài phố khi bắt gặp ánh mắt của mọi người nhìn vào cánh tay áo buông thõng của anh rồi quay sang nhìn  chị với cái nhìn ái ngại.
    Nước biển bắn tung tóe vào mặt vào ngực mát lạnh, nó làm cho chị thức tỉnh, chị bỗng nhớ đến sự mộc mạc giản dị của anh, nhớ đến bổn phận của mình với anh. Chị cố gỡ cánh tay của hắn đang dần dần xiết chặt lấy chị. Chị chạy như bay về phòng, úp mặt vào gối mà khóc, khóc mãi.............
    Mùi cá cháy làm chị sực tỉnh. Đúng lúc đó anh xuất hiện trước cửa. Nhìn nét mặt anh rạng rỡ vô cùng. Chị đoán chắc là anh đã bảo vệ thành công đề tài nên mới vui như vậy. Chị chạy ra đỡ lấy chiếc cặp cho anh và trao cho anh bó hồng nhung đỏ thắm.
Anh cứ ấp úng cảm ơn chị, hỏi chị đi hội thảo về có mệt lắm không. Mẹ chồng chị giục cả nhà ngồi vào bàn tiệc. Đã lâu lắm rồi nhà chị mới lại có được không khí vui vẻ thế này.
    Bữa tiệc kết thúc, anh chị trở về phòng riêng. Hôm nay anh định sẽ nói tất cả mọi chuyện với chị. Anh sẽ thú nhận với chị rằng anh đã yêu một người con gái khác, anh đã có một tình yêu mới nhưng chưa kịp nói thì chị bỗng ôm chầm lấy anh. Nước mắt chị ướt đầm vai áo anh. Chị cứ thổn thức mãi không nói lên lời. Anh chưa kịp an ủi thì chị bỗng ôm chặt lấy anh xô anh ngã xuống giường.  Chưa bao giờ anh thấy chị lại nóng bỏng nồng nàn đến vậy. Anh bỗng thấy thương chị quá, anh biết chị vẫn còn yêu anh, cũng chỉ tại anh nên tình cảm vợ chồng mới không được trọn vẹn.
    Bao nhiêu khao khát dồn nén, những cảm xúc hỗn độn ùa về trong chị. Chị ôm lấy anh nhưng lại thấy cánh tay thép của hắn như đang ôm lấy chị, chị thì thầm với anh những lời yêu thương đã quên mất từ lâu nhưng lại thấy văng vẳng bên tai những lời thì thâm của hắn. Và chị đã mãn nguyện. Chị cũng không biết rằng đó là nhờ tình yêu của chị với anh hay là nhờ hắn nữa.
    Sáng hôm sau, chị thức dậy sớm sửa soạn mọi thứ cho anh đi làm. Chị sửa lại chiếc cà vạt màu đỏ mà chị mới mua tặng anh hôm đi hội thảo. Cử chỉ ân cần của chị làm anh không thể thốt lên lời. Khi đi ra đến cửa anh mới nói vọng vào.
- Anh sẽ đi vắng mấy ngày em ạ, lúc nào về anh sẽ nói chuyện với em.
Chị gật đầu cười với anh không chút nghi ngờ. Chị hoàn toàn tin anh.

  Chuyến tàu SP1 lao vun vút đưa chàng và nàng đến với Sapa huyền diệu. Họ bỏ lại sau lưng thành phố ồn ào và biết bao điều phiền toái. Chàng  muốn thực hiện ước mơ của nàng là được ngắm nhìn những thửa ruộng bậc thang, được ngắm những bông hoa rực rỡ sắc màu  trên đỉnh núi Hàm Rồng.
Sau biết bao ngày lên kế hoạch,  hạ quyết tâm , chàng và nàng cũng thuyết phục được cha mẹ và các chị của nàng cho nàng được đi với chàng. Ngồi sát bên nhau sau ô cửa sổ con tàu, chàng và nàng kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện. Nàng líu lo kể cho chàng những chuyện bi hài khi nàng làm tóc,  rồi chuyện nàng tập tành học sử dụng máy vi tính, rồi lập blog. Ngày nàng đăng entry đầu tiên của mình, nàng hồi hộp lo lắng vô cùng. Rồi khi có thật nhiều người chia sẻ với nàng, nàng đã khóc, khóc nhiều lắm. Nàng say sưa kể còn chàng nghe từng lời nàng nói, yêu thương và cảm phục vô cùng. Cứ thế, họ kể cho nhau nghe từng giai đoạn cuộc đời, khi khóc lúc cười. Những câu chuyện tưởng như dài vô tận. Họ chỉ mong cho thời gian trôi thật chậm để họ có thể bên nhau thật lâu...........




 18.4 


  Đôi chân chàng đã mỏi nhừ nhưng chàng quyết định tự leo tiếp chứ  không đi xe ôm. Nhìn bức tượng Thánh Gióng gần lắm, như sắp tới nơi vậy mà chàng leo mãi vẫn chưa đến. Dùng bàn tay duy nhất vuốt lại những sợi tóc bết mồ hôi sang một bên chàng bỗng sững người khi bắt gặp đôi mắt đẹp tuyệt đẹp đang hướng cái nhìn tới chàng. Nàng đang dùng mũ để quạt, bàn tay nàng trắng muốt đưa lên đưa xuống thật nhẹ nhàng duyên dáng. Chàng như bị thôi miên vậy, không cưỡng lại được chàng đi tới chỗ nàng ngồi.

- Em có thế cho anh ngồi nghỉ cùng em được không?

- Vâng, anh cứ tự nhiên.

- Em ở Hà Nội lên đây hay ở đâu tới?

- Em ở Hà Nội, còn anh.

- Chúng ta là đồng hương rồi.

- Anh đi một mình sao?

- Anh thích đi một mình,  được tự do đi chơi không phụ thuộc vào ai, đôi khi cũng thú vị lắm.

 Ồ sao chúng ta lại giống nhau thế nhỉ. Em cũng thích đi một mình vì các chị của em cảm thấy rất ngại ngùng trước đám đông khi phải đi cùng với một đứa em khuyết tật.

- Em nói sao, vậy là em cũng là người khuyết tật?

- Em bị liệt từ nhỏ, sau một trận sốt cao bị co giật, một bên  chân của em không bao giờ cử động được nữa.

Đôi mắt nàng bỗng thoáng nét buồn, dường như kí ức thủa ấu thơ lại ùa về làm cho nàng nghẹn lời. Chàng đứng dậy chìa tay cho nàng:

- Nếu em không phiền, anh xin phép được đưa em lên đỉnh đồi nhé.

     Nàng mỉm cười thật tươi, nụ cười của nàng làm rạng rỡ cả khuôn mặt tuyệt đẹp. Nàng vịn vào tay chàng và khó nhọc đứng dậy.  Kỳ lạ thật, cái cảm giác này chàng chưa có bao giờ. Làn da nàng mềm mại mát rượi chạm vào tay chàng, nó như đánh thức tất cả mọi giác quan trong chàng trỗi dậy. Chàng cứ tưởng chẳng bao giờ còn có được cái cảm xúc tuyệt vời khi tiếp xúc với người khác giới nữa, vậy mà giờ đây cái cảm giác  khi tay nàng chạm vào  chàng còn tuyệt vời hơn lần đầu chàng cầm tay người yêu. Mọi mỏi mệt như tan biến hết. Chàng thấy tự hào khi mình có thế làm chỗ dựa cho nàng. Cứ thế, nàng vịn vào tay chàng hay nói đúng hơn là đu vào người chàng để đi. Quãng đường được rút ngắn lại nhờ những câu chuyện tiếu lâm mà chàng kể, hay là do cả chàng và nàng đều mong con đường dài ra mãi nên nó bỗng ngắn đến thế.

Chàng đưa máy ảnh cho nàng chụp, cả hai đã có những bức ảnh tuyệt vời bên bức tượng Thánh Gióng bay lên trời.

- Bức tượng này đẹp quá.

Cả hai cùng nói một lúc.

- Đó là khát vọng............. Cả hai cùng phì cười. Sao họ lại nói giống nhau đến thế nhỉ.

Chàng là con duy nhất trong gia đình. Cha mẹ chàng đều là giảng viên của những trường đại học danh tiếng. Chàng không có lý do gì để không theo truyền thống của gia đình mấy đời làm nhà giáo. Ngày chàng chính thức đứng trên bục giảng của trường đại học cha mẹ đã vui mừng vô cùng. Rồi chàng cũng kiếm cho mẹ chàng một cô con dâu con nhà gia giáo, nền nếp lại còn xinh đẹp nữa. Sau khi kết hôn một tháng, chàng bảo vệ thành công luận án tiến sĩ. Tối hôm đó sau khi bảo vệ xong, anh em trong khoa mở tiệc chúc mừng chàng. Mỗi người ép uống một ly, mới có 5 người chúc mà chàng đã choáng váng. Trên đường về, một chiếc xe tải ngược chiều lao vun vút về phía chàng. Chàng cũng không thể nhớ mình đã tránh chiếc xe đó thế nào mà nó lại hất chàng ra khỏi xe và còn nghiền nát một bên tay của chàng nữa. Mẹ chàng và vợ chàng đã ngất lên ngất xuống mấy lần khi nhìn thấy chàng băng bó kín mít nằm hôn mê trên giường bệnh. Một bên tay của chàng phải cắt bỏ ngay vì nó dập nát hoàn toàn. Một tháng sau chàng xuất viện. Khoa vẫn động viên chàng lên lớp, trong thời gian đầu sẽ có thêm người trợ giảng. Chàng đã cố gắng hết sức, chàng không muốn rời bục giảng, chàng yêu cái nghề giáo truyền thống của gia đình, khao khát được truyền đạt lại những kiến thức mà mình có được cho sinh viên. Lần đầu tiên chàng trở lại giảng đường, đứng trên bục giảng chàng đã vô cùng thất vọng. Bàn tay trái của chàng lóng ngóng khi di chuyển con chuột. Mồ hôi vã ra trên trán đầm đìa. Mấy cô sinh viên mau nước mắt thương thầy khóc thút thít làm cho chàng càng luống cuống. Chàng cố trấn tĩnh lại và quyết tâm giảng bằng được. Rồi bài giảng cũng kết thúc trong tiếng vỗ tay rầm rầm của cả lớp. Chàng đã thức trắng bao đêm để soạn bài và sử dụng máy bằng bàn tay trái. Những buổi lên lớp sau đã suôn sẻ hơn, chàng đã lấy lại sự tự tin cho mình khi đứng trên bục giảng. 

    Một năm sau, mẹ chàng bắt đầu sốt ruột khi chưa có cháu bế. Chàng đã đi khám nhưng bác sĩ bảo chàng hoàn toàn bình thường nếu không nói là rất tốt ấy vậy mà chị chẳng có bầu. Chàng đã tìm đủ mọi cách để bù đắp tình cảm cho vợ, chàng dạy thêm và nhận thêm một số đề tài khoa học để có thêm tiền đưa vợ. Chàng muốn hai vợ chồng đi du lịch nhưng chị lại rất ngại xuất hiện cùng chồng ở trước đám đông. Chàng nhận rõ sự mặc cảm của vợ khi đi cùng mình nên từ đó hầu như hai vợ chồng không đi cùng nhau nữa. Ở nhà chị vẫn cứ chăm sóc chàng ân cần nhưng tình cảm thì đã không còn như trước.

    Có một nỗi buồn cứ ngày càng lớn dần lên trong chàng. Những ngày đầu sau khi chàng ra viện, vợ chàng đã chăm sóc chàng hết sức chu đáo nhưng mỗi khi chàng âu yếm vợ, muốn thực hiện cái chức năng và bổn phận làm chồng thì vợ chàng lại vô cùng căng thẳng. Chị nhắm nghiền mắt lại mặc chàng muốn làm gì thì làm. Vòng tay chị không còn xiết chặt, đôi môi hờ hững không còn chút nồng nàn. Chàng thất vọng, buồn và tủi. Chàng đọc sách và nghiên cứu đến nửa đêm rồi có hôm mệt quá ngủ luôn ở phòng làm việc. Những lần ân ái cứ thưa dần, tình cảm cũng cứ nhàn nhạt dần  theo năm tháng. Chàng đề nghị ly hôn nhưng vợ chàng nhất quyết không đồng ý. Nền nếp, kỉ cương của gia đình bên chị không cho phép bỏ chồng với lý do không chính đáng.

    Chàng hồi hộp đứng nép vào một bên ngõ để ngắm nàng. Đôi tay nàng đang thoăn thoắt đưa chiếc kéo xinh xinh lên xuống thật điệu nghệ. Những lọn tóc rơi xuống chân nàng, nàng di chuyển khó nhọc khi thay đổi tư thế để cắt tóc cho khách. Nhưng thật kỳ lạ, nhìn nàng gập người xuống mới kéo được bên chân bị liệt di chuyển mà chàng lại thấy nàng thật duyên dáng và khéo đến thế. Cái cử chỉ đó cũng thật đáng yêu. Chỉ có thể là chàng đã yêu nên nhìn mọi thứ xung quang nàng mới đáng yêu đến thế. Từ lúc chia tay nàng ở đền Gióng, không một giây phút nào là chàng không nhớ đến nàng. Chàng nhớ lại từng câu nói của nàng, nhớ ánh mắt có lúc buồn thăm thẳm có lúc lại long lanh đến lạ. Nhớ những câu chuyện nàng kể về tuổi thơ của nàng, về ước mơ được làm một  chuyên gia tạo mẫu tóc. Với cái đầu của một vị Phó giáo sư  và sự mách bảo của trái tim người đàn ông từng trải, chàng có thể khẳng định rằng mình đã yêu nàng rồi.

    Chàng không ngờ nàng có nhiều khách hàng đến thế. Nhìn nàng đưa tay thoăn thoắt chàng mới nghĩ: ông trời đúng là không lấy đi của ai tất cả. Ông đã lấy đi đôi chân của nàng nhưng lại bù cho nàng đôi tay khéo léo. Nhìn khách hàng đi ra với vẻ mặt hài lòng mãn nguyện chàng biết tay nghề của nàng thế nào . Chàng kiên nhẫn đứng chờ đến người khách cuối cùng bước ra mới gọi điện cho nàng. Nàng vô cùng sửng sốt khi thấy chàng xuất hiện trước cửa với bó hồng nhung đỏ thắm. Khuôn mặt nàng rạng ngời hạnh phúc, ánh mắt nàng không biết nói dối. Nàng bối rối, luống cuống chứng tỏ rằng nàng đang muốn che giấu cảm xúc của mình.  Chàng đưa nàng tới một nơi mà trước đây khi mới bị tai nạn chàng thường ra đó ngồi một mình. Một quán nhỏ bên hồ Tây lộng gió.

- Em có biết tại sao anh lại đưa em ra đây không?

- Ôi em không đoán được.

- Vì ngồi trước mặt nước mênh mông này thần Cupid dễ dàng phát hiện ra hai chúng ta, thần đã bắn là trúng liền. Đấy, thần đã phát hiện ra anh, anh đã bị trúng tên rồi để anh xem em đã bị trúng chưa nhé.

    Chàng xoay người nàng lại, nhìn sâu vào đôi mắt nàng. Nàng đẹp quá, ánh mắt nàng bối rối nhưng tha thiết vô cùng. Chàng nhẹ nhàng đặt lên môi nàng nụ hôn say đắm, đê mê và cháy bỏng.

    Cả chàng và nàng đều như tan chảy trong từng cảm xúc. Họ đang rất hạnh phúc, lần đầu tiên họ thấy không oán hận cuộc đời này bởi cuộc đời đã cho họ có nhau.                   

                                           Hết phần 1

Hãy cho con được vẽ

Hãy cho con được vẽ

    Ngày tết thiếu nhi 1.6, gia đình tôi tổ chức một bữa tiệc nhỏ cho các cháu trong nhà, chưa tàn bữa tiệc thì được xem trên tivi cảnh cháu bé bị cha mẹ đẻ đánh đập tàn bạo. Mọi người đều rất bức xúc, dù cháu bé có  nghịch ngợm hay hư đến mấy thì bố mẹ cũng không thể đang tâm hành hạ con đến vậy. Buổi chiều, tôi lên sân thượng tưới cây, nhìn cảnh các cháu thiếu nhi đi xe đạp nước thiên nga lướt trên hồ Trúc Bạch mà lòng nghẹn lại. Cũng là số phận một con người, có những em thì được gia đình chăm lo, thương yêu hết mực vậy mà có những em thì lại chịu cảnh không nhà cửa, bị cha mẹ bỏ rơi, bị cha mẹ hành hạ. Có những em khuyết tật thì chưa được chăm lo đúng mực, có khi còn bị bạc đãi, khinh miệt. Chợt thấy lòng xót xa, thấy buồn vì những việc mình làm cho các em còn quá ít.
Tôi xin được post lên một câu chuyện nhỏ để các bạn cùng chia sẻ. Hi vọng rằng tất cả chúng ta sẽ chung tay, góp sức giúp đỡ những trẻ em kém may mắn bằng tất cả tấm lòng và khả năng của mỗi người.


HÃY CHO CON ĐƯỢC VẼ
    Tôi và Hoàng chơi thân với nhau vì nhà ở gần nhau, cùng học một lớp và cùng chung một sở thích là vẽ. Chúng tôi vẽ ở mọi nơi, mọi lúc. Những ngày nghỉ, hai đứa rủ nhau ra Bách Thảo vẽ. Ở trường, chúng tôi vẽ vào giờ ra chơi. Điểm môn hoạ của hai đứa bao giờ cũng là 10. Nhưng chúng tôi có một sự khác nhau là mẹ tôi luôn quan tâm, động viên tôi vẽ, còn mẹ của Hoàng thì cấm Hoàng không được vẽ để còn thời gian trông em và giúp mẹ bán hàng.
Ngày nghỉ, tôi rất vui mừng vì được đi học vẽ ở nhà văn hóa thiếu nhi, còn Hoàng thì buồn thiu vì nhà Hoàng nghèo, lấy đâu ra tiền đi học vẽ. Mẹ tôi thương Hoàng lắm! Mỗi lần mua mầu và giấy vẽ cho tôi, mẹ đều mua cho cả Hoàng nữa. Biết Hoàng rất muốn đi học vẽ, mẹ tôi sang nhà Hoàng, ngỏ ý muốn đóng học phí cho Hoàng. Nhưng mẹ Hoàng đã phản đối gay gắt: "Cảm ơn lòng tốt của chị, tôi nghèo thật nhưng chưa phải xin ai bao giờ, tôi không cho nó vẽ vời gì hết!".
Mẹ tôi ngượng ngùng ra về. Hai đứa chúng tôi sợ hãi nép sau cánh cửa. Mẹ tôi chưa ra đến đầu ngõ thì mẹ Hoàng đã lôi Hoàng vào nhà rồi lấy roi quật Hoàng tới tấp: "Ai bảo mày đi xin người ta, mày bêu riếu mẹ mày thế hả, không có ăn thì chết, còn không vẽ thì chẳng chết ai cả hiểu chưa?".
Sau trận đòn ấy, tôi tưởng Hoàng không dám vẽ nữa nhưng không, Hoàng vẫn vẽ những lúc mẹ vắng nhà. Hoàng thường nấp sau cánh cửa nhìn thầy tôi vẽ. Một hôm thầy ra ngoài nghe điện thoại bắt gặp Hoàng đang ngồi vẽ ở hành lang, thầy liền dắt Hoàng vào lớp và giơ bức tranh của Hoàng cho chúng tôi xem. Bức tranh vẽ chùa Trấn Quốc bằng bút chì nhưng tuyệt đẹp, thầy nói với Hoàng: "Từ buổi sau, em cứ vào lớp học cùng các bạn nhé, đừng ngại".
Tôi và Hoàng mừng quá. Tôi đã chuẩn bị cho Hoàng cặp và giấy vẽ nhưng hai đứa vẫn nơm nớp lo sợ mẹ Hoàng phát hiện ra. Rồi điều mà chúng tôi lo sợ đã xảy ra thật. Cả lớp đang mải mê vẽ bài để gửi đi dự thi thì bỗng mẹ Hoàng xuất hiện ở cửa lớp và mắng Hoàng té tát: "Thằng Hoàng kia, mày giỏi thật dám lừa mẹ à. Ăn còn chẳng xong lại còn vẽ để nát ai?". Rồi bà quay sang nói với thầy: "Xin các ông, các bà tha cho con tôi, nó là con nhà lao động phải làm phải ăn không thừa thời gian để vẽ đâu".
Hoàng ngồi chết lặng, hai mắt đỏ hoe rồi chạy vụt ra khỏi lớp. Từ hôm đó, Hoàng không đến lớp nữa. Một hôm, Hoàng đến nhà tôi và đưa cho tôi một cuộn giấy. Tôi mở ra thì đó là những bức tranh Hoàng mới vẽ. Hoàng nhờ tôi giữ hộ vì nếu để mẹ Hoàng biết thì sẽ bị đốt hết và còn bị ăn đòn nữa. Tôi không biết giúp Hoàng bằng cách nào. Tôi chỉ mong mẹ Hoàng nếu đọc được những dòng tâm sự này của tôi thì hãy nghĩ lại, đừng dập tắt niềm đam mê chính đáng và giản dị của con mình, hãy dẹp bỏ tự ái cá nhân để đón nhận sự giúp đỡ của mọi người, vì đối với mọi người được giúp đỡ trẻ em là niềm hạnh phúc. Cuối cùng, tôi xin được chuyển lời của Hoàng tới mẹ cậu ấy:  Mẹ ơi! Xin hãy cho con được vẽ!                                               

                                Tác phẩm dự thi của Lê Đăng Vũ - Câu lạc bộ phóng viên nhỏ.

LÊ ĐĂNG VŨ – Cậu bé đoạt GIẢI NHẤT “NHÀ BÁO VỚI TRẺ EM VIỆT NAM 2005”
Cập nhật 6/27/2006 5:33:25 AM
Em Lê Đăng Vũ
Em Lê Đăng Vũ
Ảnh :Đinh Minh
Gửi cho bạn bè
In trang này
In bài này
Ý kiến của bạn
Sinh năm 1993, hiện đang là học sinh lớp 7 trường THCS Chu Văn An, thành phố Hà Nội, Vũ là một thành viên mới của Câu lạc bộ Phóng viên nhỏ, Đài Tiếng nói Việt Nam. Tuy mới tham gia CLB nhưng em đã thể hiện khả năng xuất sắc của mình trong việc viết báo. 

            Là con trai một, sinh ra trong một gia đình mà cả bố và mẹ không ai theo nghề có liên quan đến lĩnh vực báo chí, nhưng ngay từ nhỏ, Vũ đã bộc lộ những năng khiếu nổi bật như hội hoạ, viết văn. Thoạt nhìn vẻ bề ngoài khá rụt rè, ít nói của em, ít ai ngờ Vũ có một thành tích học tập xuất sắc và đã đạt được các giải thưởng lớn về văn học và báo chí. 7 năm liền Vũ luôn đạt danh hiệu học sinh giỏi xuất sắc. Trước khi đạt giải nhất Giải báo chí “Nhà báo với trẻ em Việt Nam” với tác phẩm “Hãy cho con được vẽ” đăng trên tập san Tiếng nói tuổi thơ của Đài Tiếng nói Việt Nam, Vũ đã tham gia cuộc thi viết về truyện kể Andecxen toàn thành phố và đạt giải ba.
Tác phẩm đạt giải cao lần này của em được viết bằng một giọng văn hồn nhiên trong sáng của một cậu học sinh lớp 7. Tác phẩm “Hãy cho con được vẽ” được Vũ viết về chính đam mê của mình. Trong bài viết, em kể về ước mơ rất nhỏ bé của một bạn nhỏ hàng xóm, đó là ước mơ được vẽ. Em đã thành công trong việc đưa người đọc đến với thế giới tuổi thơ, một thế giới với đầy ước mơ và khát vọng. Tác phẩm của em được đánh giá là xuất sắc và được trao giải nhất trong cuộc thi là hoàn toàn xứng đáng.
Hy vọng, mới những thành công bước đầu đã đạt được, Vũ sẽ tiếp tục phát triển khả năng viết báo và đóng góp cho độc giả những tác phẩm đầy ý nghĩa về thế giới của trẻ thơ. Chúng ta hãy cùng chúc cho em đạt được những khát vọng, ước mơ của mình.
Phóng viên Website Báo chí với trẻ em Việt Nam đã có cuộc phỏng vấn ngắn với phụ huynh của em và những người gắn bó thân thiết với Vũ trong CLB Phóng viên nhỏ:
 Ông Lê Hồng Sơn, phụ huynh của em Lê Đăng Vũ cho biết: Là người làm cha, làm mẹ ai cũng muốn con cái mình chăm ngoan học giỏi. Chúng tôi cảm thấy rất hãnh diện và hạnh phúc với thành tích ở trường của cháu Vũ cũng như những giải thưởng mà cháu đã đạt được trong các cuộc thi. Sau cuộc thi này, tôi sẽ nói chuyện nghiêm túc với cháu về định hướng cho nghề nghiệp tương lai. Tôi luôn ủng hộ mọi đam mê của cháu và vợ chồng tôi sẽ khuyến khích, động viên, định hướng cho cháu lựa chọn nghề nghiệp sau này theo đúng khả năng của mình. Phóng viên là một nghề rất đẹp và chúng tôi sẽ làm hết sức mình để con tôi có những thuận lợi nhất cho tương lai của cháu.

 Bà Lan Minh: Tất cả các tác phẩm của CLB Phóng viên nhỏ đều do tôi lựa chọn và gửi tham gia dự thi. Tôi rất hài lòng với các giải mà CLB đã đạt được. Bài dự thi “Hãy cho con được vẽ” của em Lê Đăng Vũ là một tác phẩm mà tôi rất thích. Tác phẩm là một câu chuyện thật được em Vũ kể về chính ước mơ của một người bạn hàng xóm. Nội dung toát lên của bài viết là sự nhân ái giữa những đứa trẻ và tính nhân văn của cộng đồng. Trẻ em có những khát vọng rất đời thường mà đôi khi các bậc làm cha làm mẹ vì những lí do nào đấy đã bỏ qua. Tác phẩm thức tỉnh những bậc làm cha làm mẹ về trách nhiệm đối với sự phát triển của chính con cái mình. Em Vũ đã mang đến cuộc thi một thông điệp có ý nghĩa nhân văn rất sâu sắc!

 Lê Minh Hồng, CLB Phóng viên nhỏ, thành viên Ban giám khảo:Bạn Vũ là một thành viên mới của Câu lạc bộ Phóng viên nhỏ. Tác phẩm “Hãy cho con được vẽ” của bạn Vũ là một tác phẩm rất ngắn gọn và sâu sắc. Em rất vui khi các thành viên trong CLB tham gia Giải báo chí “Nhà báo với trẻ em Việt Nam” năm 2005 đã đạt được giải cao. 
Đinh Thị Minh 
                                      

Lò luyện yêu

Lò luyện yêu- địa chỉ : số 1 phố Mơ

Nhân dịp mùa cưới 2012 có mở lớp cấp tốc dành cho các cô dâu sắp về nhà chồng và duy trì các lớp dài hạn dành cho các thí sinh lớn tuổi với giá cực sốc, rẻ đến bất ngờ.

    Mẹ đi chợ nhìn thấy tấm biển quảng cáo thật lạ bèn tò mò vào hỏi thử xem sao, con gái mẹ năm nay đã 28 tuổi rồi mà mãi chả thấy đưa anh nào về nhà, bạn bè có mấy đứa bạn gái thân thiết đã tay bế tay bồng rồi thế mà nó cứ dửng dưng như không làm mẹ sốt cả ruột cả gan.

Vừa đến cửa văn phòng, mẹ chưa kịp hỏi thì đã có một anh chạy ngay ra, một tay đỡ túi một tay dắt mẹ vào trong. 

Chưa kịp ngồi xuống ghế thì đã có một cô mang ly nước mát lạnh đặt vào tay mẹ rồi ngọt ngào mời mẹ uống. Thật là mát dạ hả lòng. Phong cách phục vụ thế này thì chắc là luyện giỏi lắm đây, khéo thế ai chả yêu. Mẹ hi vọng tràn trề, thế nào con gái mẹ qua khoá học ở đây chả có mấy anh theo. 

Mấy phút sau, một người phụ nữ đứng tuổi nhưng trông nhan sắc hãy còn mặn mà lắm tươi cười chào mẹ. Bà đưa tấm danh thiếp cho mẹ với cử chỉ cực kỳ duyên dáng. Mẹ thầm nghĩ: người đâu rõ khéo, một kiểu PR tế nhị đây, mẹ liếc xuống tấm danh thiếp: Tiến sĩ tâm lý học, thạc sĩ bác sĩ chuyên khoa cấp II, nhà Tình dục học, chuyên viên tư vấn sức khoẻ vị thành niên, sức khoẻ sinh sản....và một lô nữa các loại mẹ không phân biệt được là học hàm hay học vị.

Chờ mẹ lướt hết tấm danh thiếp, chuyên viên tư vấn bắt đầu làm việc như không để mẹ phải chờ lâu hoặc thể hiện sự năng động nhạy bén của một trung tâm có tính chất đặc thù.

Chúng tôi xin giới thiệu và tư vấn một số lớp mà chị có thể tham gia, nếu để chị tự chọn sợ chị không hình dung được nội dung cũng như hình thức đào tạo của từng lớp.

Mẹ tròn mắt ngạc nhiên, bà ta sao vậy, mẹ bằng từng này tuổi rồi mà còn đi học yêu ư?

Chị cứ yên tâm với chất lượng giảng dạy ở đây, chắc chắn chị sẽ tìm được người ưng ý. Đàn ông goá vợ cứ gọi là phục dưới chân chị khóc rưng rức.

    Bà ta hoang tưởng chăng, chẳng lẽ mình lại có vẻ mặt của người khao khát tình yêu. Hay là sự khao khát tình yêu cho con gái, cái nỗi mong chờ có con rể lại có nét gì đấy tương đồng với sự khao khát tình yêu nhỉ . Mẹ mỉm cười nửa đùa nửa thật: Không, tôi không cần đàn ông goá vợ tôi cần một cậu con trai chưa lấy vợ lần nào.

Ái chà! em đánh giá sai về bà chị rồi. Không sao, ở đây chúng em sẵn sàng phục vụ tất cả các nhu cầu của khách hàng. Vậy em sẽ giới thiệu cho chị một lớp Lái phi công trẻ. 

Mẹ chưa kịp ngắt lời thì bà ta đã tuôn hàng tràng. Mẹ bắt đầu đặt dấu chấm hỏi cho cái Lò này nên cứ để bà ta nói xem sao.

 Chị sẽ tham dự lớp " Chuyên cơ Mama"
.Chị sẽ được học tất cả 4 môn học gồm: Thẩm mỹ học, Tâm lý học đàn ông, Tình dục học đàn bà và Liệu pháp chống sốc. Học phí là 10 triệu đồng/ khoá, thời gian học là 2 tuần. Giáo trình là 5 triệu.Xin giải thích đôi chút để chị hình dung rõ về môn học.Môn thứ nhất là Thẩm mỹ học, không để chị mất thời gian học  những khái niệm về thẩm mỹ mà ở đây là hướng dẫn đến thẩm mỹ viện cần chỉnh sửa cái gì. Một ví dụ đơn giản để chị hiểu ngay: Các Mama thì da đều chảy nên căng da là liệu pháp số 1 để lấy lại tuổi thanh xuân cho các chị, phụ nữ có bộ ngực là tối quan trọng nên việc bơm ngực là tối cần thiết. Chỉ với hai cuộc phẫu thuật các chị có thể trẻ ra hơn chục tuổi. Nếu cắt mí mắt cho đỡ húp và nâng thêm sống mũi thì trẻ thêm được 5 tuổi nữa. Trung tâm cũng sẽ cung cấp cho chị những địa chỉ làm đẹp có uy tín nhất ở Hà Nội và Thái Lan. Đàn ông thì về sinh lý quá đơn giản thế nào cũng xong, nhất là các phi công trẻ thì đa số đều tuyệt vời nhưng tâm lý thì lại phức tạp. Ngoài việc phục vụ các chị họ gần như vẫn có một cuộc sống khác bên lề cuộc sống với các Mama, cho nên tâm lý phức tạp hơn. Còn các Mama thì có quá nhiều trục trặc lứa tuổi TMK nên bổ sung kiến thức về tình dục là tối quan trọng. Cuối cùng là môn Liệu pháp chống sốc để các chị đón nhận tất cả những phản ứng không tốt trong suốt quá trình yêu một cách bình tĩnh nhất và hiệu quả nhất, sau khi học xong khoá học này kỹ năng yêu của các chị sẽ tăng lên vượt trội có thể tiếp cả phi hành đoàn chứ đừng nói là một phi công, nếu không đáp ứng được các chị đã có kỹ năng để thay mới một cách ngoạn mục. Chị cứ yên tâm.....        Vâng, xin cắt lời chị nhưng chị nhầm rồi, tôi đang định cho con tôi đến đây để luyện yêu nhưng chắc là con tôi không đủ năng lực để theo lớp ở đây rồi. Dù sao cũng rất cảm ơn chị về buổi tư vấn hôm nay. Chị đã cho tôi một buổi học thật bổ ích.    Mẹ vội vàng đi ra thế nào mà vấp cả vào bậc cửa. Đau ê chân nhưng mẹ tặc lưỡi, may mà mình vấp cái cửa chứ con mình đến đây nó vấp cái khác còn chết nữa. Xem ra cái sự yêu cũng không vội được, nếu vội vàng ắt sẽ vấp ngã. Con gái mẹ nó kén chắc là có lý do của nó. Thôi đành kệ nó vậy, nhiệm vụ của mẹ bây giờ là đi chợ mua mấy trái bơ về làm sinh tố bồi dưỡng cho con gái mẹ đẹp da thôi.

Thứ Năm, 27 tháng 12, 2012

Yêu nữ

Bà Hồng đưa gói bim bim và cái ô tô cho bé Hoàng mà trong lòng không khỏi nghi ngờ. Đã mấy tuần rồi, cứ buổi chiều thằng Hoàng được nghỉ học ở nhà là cái cô Loan lại dắt nó ra mua bim bim, nước ngọt và đồ chơi. Thằng bé cứ mê tít đi với những món đồ chơi bắt mắt của bà, nó hào hứng chọn lựa rồi ngoan ngoãn đi theo cô Loan về nhà cô. Lúc đầu bà cũng chẳng để ý vì nghĩ rằng cô Loan rất nền tính, yêu quý trẻ con, chắc thấy thằng bé ở nhà một mình tội nghiệp thì đón nó sang nhà chơi. 
Nhưng mấy tuần rồi bà để ý, cứ hôm nào thằng bé được nghỉ là cô ấy lại phóng xe về. Chẳng lẽ cô ấy quan tâm tới thằng bé tới mức nghỉ cả làm để ở nhà chơi với nó à. Bà cứ thắc mắc mãi rồi để ý, bà thấy cô Loan có vẻ rất nôn nóng khi chờ thằng Hoàng chọn lựa đồ chơi. Mắt thì cứ nhìn ngang nhìn dọc. Hôm nay, bà định bụng sẽ theo dõi hai cô cháu xem có gì bất thường không chứ bà không an tâm chút nào. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại bà thấy mình nghi ngờ cũng vô lý. 
Thằng Hoàng mới 7, 8 tuổi là cùng, cô ấy lợi dụng nó làm việc gì được chứ. Nếu nó là con gái mà bị lão nào rủ đi thế thì bà phải theo dõi ngay nhưng thằng cu Hoàng thì lợi dụng gì được. Thế rồi đông khách quá bà lại quên đi mất. Tối hôm đó, bà mới chợt nhớ ra những thắc mắc của mình. Rửa bát xong bà sang nhà thằng Hoàng chơi. Thằng bé nằm xoài trên giường. Vừa nhìn thấy bà, mẹ thằng Hoàng đã tranh thủ kêu ca.