Cho đến những năm 80-90, khi người ta muốn bày tỏ tình cảm với ai, người ta vẫn thường lấy những vần thơ tình ra để " Thay lời muốn nói". Ngày nay, nhịp sống thời @ quá nhanh, quá gấp nên đa số thường chọn những cách bày tỏ tình cảm khác xưa rất nhiều như gửi mail, tin nhắn, gọi điện hay đơn giản thích ai là nắm tay và nói love you luôn. Thế nhưng, dù có dùng mail, tin nhắn thì cũng phải có cái gì đó để viết chứ. Tôi mách cho các bạn một cái " phao " tình yêu nhé, bài thơ Hút hồn của chị Nguyệt Vũ. Bài thơ có 12 câu lục bát, nếu lấy bất kể 2 trong số 12 câu trên để gửi mail hoặc tin nhắn cho ai đó thì người ấy chắc chắn hiểu họ đích thị là thủ phạm hút hồn người nhắn tin rồi.
" Cớ gì người hút hồn tôi, cớ gì nắng điệu hoa cười kiêu sa."
Vẫn là cách nói về cái sự tương tư, yêu đơn phương nhưng bài thơ Hút hồn mang âm điệu vui tươi tràn trề sức sống của thời đại mới chứ không hề ủy mị, buồn rầu nên các bạn yên tâm khi sử dụng làm "phao" không hề bị sến:
" Dáng hình giọng nói người ta, trái tim tôi muốn vỡ ra thình thình".
Phải yêu đến thế nào, si mê biết bao nhiêu thì trái tim mới thổn thức, mới đập thình thình và mới muốn vỡ ra khi nhìn thấy bóng hình, giọng nói của người ta đến thế. Đây là một lời thú tội, cái tội dám thương thầm nhớ trộm khi mà người ta chưa cho phép. Một lời thú tội thành khẩn và vô cùng đáng yêu. Thế rồi cái kẻ si tình ấy đã trót thú tội rồi thì phải giãi bầy tấm lòng mình, cái sự tương tư của mình thôi:
Sương rơi ngọn cỏ cong mình
Tôi rơi vào một cuộc tình ngẩn ngơ.
Một sự so sánh, ví von thật tuyệt vời. Nó nhẹ nhàng mà lại vô cùng xác thực, sự tinh tế này phải chăng là thế mạnh ở nhà thơ nữ. Chị đã khéo léo lấy hình ảnh của thiên nhiên để mô tả, để nói lên cái quy luật của muôn đời, cái sự tương tư đã có từ sơ khai, từ trong sự giao hòa trời đất và vạn vật. Bằng phương pháp ẩn dụ khéo léo, trước mắt người đọc không chỉ hiện lên hình ảnh giọt sương rơi xuống ngọn cỏ đơn thuần nữa mà là sự đón nhận, sự khao khát được uống trọn giọt sương ban mai thuần khiết. Nếu không có sự khao khát đó sao ngọn cỏ lại cong mình. Từ đắt nhất trong câu này đó là " cong mình", chỉ một từ đó thôi đã thể hiện được cái sự tương tư, sự khao khát tình yêu của kẻ đang yêu mà tác giả muốn dẫn dắt đến vế sau:Tôi rơi vào một cuộc tình ngẩn ngơ.
Khi yêu, dù là nam hay nữ thì người ta đều hay mộng mơ và gần như mọi suy nghĩ đều hướng về người mình yêu thì phải. Nhất là những người yêu đơn phương thì sự tương tư vương vấn càng tăng lên gấp bội. Tâm sự của họ luôn rối bời, không biết là người mình yêu có nghĩ đến mình chút nào không, có dành cho mình tình cảm không và nhất là mối lo người ấy để ý đến kẻ khác. Họ nóng lòng muốn có được người mình yêu nhưng người đó lại cứ dửng dưng. Thế mới khổ chứ! Và tác giả của bài Hút hồn này đã miêu tả cái sự rối bời ấy thật chính xác:
Người ơi là thực hay mơ
Nụ cười quyến rũ thẫn thờ bờ môi
Chùm sao rắc nhớ chơi vơi
Trăng vàng hờ hững lặng trôi khuya rồi.
Người ta thường nói so sánh là khập khiễng nhưng tôi thấy so sánh nỗi nhớ thương da diết của kẻ tương tư chẳng hề khập khiễng tẹo nào với hình ảnh chùm sao rắc nhớ chơi vơi. Nỗi nhớ thương ở đây không chỉ là một ngôi sao lấp lánh mà là cả một chùm sao, nó thể hiện tình cảm sâu nặng, nỗi nhớ thương khôn xiết nhưng chưa được đáp lại nên mới chơi vơi. Chùm sao thì vẫn cố tỏa sáng vẫn rắc nỗi nhớ lên bầu trời như những vệ tinh trung thành bay quanh quỹ đạo của mặt trăng vậy mà : Trăng vàng vẫn cứ hờ hững lặng trôi, trôi mãi đến khuya rồi vẫn cứ hững hờ để chòm sao càng thêm chơi vơi nỗi nhớ.
Câu kết của bài thơ là một câu hỏi của người tương tư:
Cớ gì người hút hồn tôi
Ngày đêm lơ đãng rối bời buồn vui.
Nhưng có phải là hỏi người hút hồn hay là hỏi chính mình sao lại tương tư đến vậy. Nếu những ai đã từng tương tư, đã từng thương thầm nhớ trộm một ai đó thì đều hiểu rằng người đó đang hỏi chính lòng mình thôi. Tương tư là vậy, là cảm xúc buồn vui lẫn lộn. Vui là khi được yêu một người nào đó, được khao khát hiến dâng cả cuộc đời mình cho người đó, hay đơn giản chỉ là được nghĩ đến người đó với tất cả sự ngưỡng mộ, tin yêu. Còn buồn là khi người đó không hề hoặc giả như không biết tấm chân tình của ta. Cái sự vô tình của người ấy làm cho kẻ tương tư phải rối bời, phải lơ đãng, phải như kẻ mất hồn bởi cái sự "hút hồn".
Vậy bị hút hồn có đáng sợ không? Có nên để mình bị hút hồn hay phải tránh xa đối tượng có nguy cơ hút hồn mình? Muốn biết cảm xúc của kẻ bị hút hồn ra sao thì xin mời hãy đọc" Hút hồn" của Nhà thơ Nguyệt Vũ.
Riêng tôi thì thấy bị hút hồn cũng chẳng có gì đáng sợ, chỉ bị phiêu diêu chút chút, lơ đãng chút chút, ngẩn ngơ chút chút nữa nhưng bù lại ta sẽ có những giây phút thăng hoa cùng tình yêu, được nếm trải những cung bậc cao nhất của cảm xúc mà chưa chắc người có được tình yêu một cách quá dễ dàng đã có được. Khi ta đã trải qua quá trình tương tư thì ta sẽ cảm thấy tình yêu ta có được giá trị như thế nào. Hãy yêu và hãy tin rằng tình yêu ấy sẽ được đền đáp xứng đáng. Hãy dũng cảm để được "Hút hồn" nhé!
Hiệu quả đầu tiên của phương thuốc tình yêu " Hút hồn" đó là một cậu em tôi sau khi được tôi gửi qua mail bài Hút hồn đã dám liều một phen. Ngày 7.3, cậu đã gửi một tin nhắn cho cô bạn gái: " Cớ gì người hút hồn tôi, ngày đêm lơ đãng rối bời buồn vui". Gửi đi rồi cậu run đến nỗi trưa đó không dám mời kẻ hút hồn đi ăn trưa. Kết quả là tối ngày 8.3 khi cậu đến tặng bó hoa hồng nhung đỏ thắm, kẻ hút hồn đã bất ngờ - ngang nhiên ôm cả hoa lẫn người tặng hoa, thế có chết không cơ chứ........
" Cớ gì người hút hồn tôi, cớ gì nắng điệu hoa cười kiêu sa."
Vẫn là cách nói về cái sự tương tư, yêu đơn phương nhưng bài thơ Hút hồn mang âm điệu vui tươi tràn trề sức sống của thời đại mới chứ không hề ủy mị, buồn rầu nên các bạn yên tâm khi sử dụng làm "phao" không hề bị sến:
" Dáng hình giọng nói người ta, trái tim tôi muốn vỡ ra thình thình".
Phải yêu đến thế nào, si mê biết bao nhiêu thì trái tim mới thổn thức, mới đập thình thình và mới muốn vỡ ra khi nhìn thấy bóng hình, giọng nói của người ta đến thế. Đây là một lời thú tội, cái tội dám thương thầm nhớ trộm khi mà người ta chưa cho phép. Một lời thú tội thành khẩn và vô cùng đáng yêu. Thế rồi cái kẻ si tình ấy đã trót thú tội rồi thì phải giãi bầy tấm lòng mình, cái sự tương tư của mình thôi:
Sương rơi ngọn cỏ cong mình
Tôi rơi vào một cuộc tình ngẩn ngơ.
Một sự so sánh, ví von thật tuyệt vời. Nó nhẹ nhàng mà lại vô cùng xác thực, sự tinh tế này phải chăng là thế mạnh ở nhà thơ nữ. Chị đã khéo léo lấy hình ảnh của thiên nhiên để mô tả, để nói lên cái quy luật của muôn đời, cái sự tương tư đã có từ sơ khai, từ trong sự giao hòa trời đất và vạn vật. Bằng phương pháp ẩn dụ khéo léo, trước mắt người đọc không chỉ hiện lên hình ảnh giọt sương rơi xuống ngọn cỏ đơn thuần nữa mà là sự đón nhận, sự khao khát được uống trọn giọt sương ban mai thuần khiết. Nếu không có sự khao khát đó sao ngọn cỏ lại cong mình. Từ đắt nhất trong câu này đó là " cong mình", chỉ một từ đó thôi đã thể hiện được cái sự tương tư, sự khao khát tình yêu của kẻ đang yêu mà tác giả muốn dẫn dắt đến vế sau:Tôi rơi vào một cuộc tình ngẩn ngơ.
Khi yêu, dù là nam hay nữ thì người ta đều hay mộng mơ và gần như mọi suy nghĩ đều hướng về người mình yêu thì phải. Nhất là những người yêu đơn phương thì sự tương tư vương vấn càng tăng lên gấp bội. Tâm sự của họ luôn rối bời, không biết là người mình yêu có nghĩ đến mình chút nào không, có dành cho mình tình cảm không và nhất là mối lo người ấy để ý đến kẻ khác. Họ nóng lòng muốn có được người mình yêu nhưng người đó lại cứ dửng dưng. Thế mới khổ chứ! Và tác giả của bài Hút hồn này đã miêu tả cái sự rối bời ấy thật chính xác:
Người ơi là thực hay mơ
Nụ cười quyến rũ thẫn thờ bờ môi
Chùm sao rắc nhớ chơi vơi
Trăng vàng hờ hững lặng trôi khuya rồi.
Người ta thường nói so sánh là khập khiễng nhưng tôi thấy so sánh nỗi nhớ thương da diết của kẻ tương tư chẳng hề khập khiễng tẹo nào với hình ảnh chùm sao rắc nhớ chơi vơi. Nỗi nhớ thương ở đây không chỉ là một ngôi sao lấp lánh mà là cả một chùm sao, nó thể hiện tình cảm sâu nặng, nỗi nhớ thương khôn xiết nhưng chưa được đáp lại nên mới chơi vơi. Chùm sao thì vẫn cố tỏa sáng vẫn rắc nỗi nhớ lên bầu trời như những vệ tinh trung thành bay quanh quỹ đạo của mặt trăng vậy mà : Trăng vàng vẫn cứ hờ hững lặng trôi, trôi mãi đến khuya rồi vẫn cứ hững hờ để chòm sao càng thêm chơi vơi nỗi nhớ.
Câu kết của bài thơ là một câu hỏi của người tương tư:
Cớ gì người hút hồn tôi
Ngày đêm lơ đãng rối bời buồn vui.
Nhưng có phải là hỏi người hút hồn hay là hỏi chính mình sao lại tương tư đến vậy. Nếu những ai đã từng tương tư, đã từng thương thầm nhớ trộm một ai đó thì đều hiểu rằng người đó đang hỏi chính lòng mình thôi. Tương tư là vậy, là cảm xúc buồn vui lẫn lộn. Vui là khi được yêu một người nào đó, được khao khát hiến dâng cả cuộc đời mình cho người đó, hay đơn giản chỉ là được nghĩ đến người đó với tất cả sự ngưỡng mộ, tin yêu. Còn buồn là khi người đó không hề hoặc giả như không biết tấm chân tình của ta. Cái sự vô tình của người ấy làm cho kẻ tương tư phải rối bời, phải lơ đãng, phải như kẻ mất hồn bởi cái sự "hút hồn".
Vậy bị hút hồn có đáng sợ không? Có nên để mình bị hút hồn hay phải tránh xa đối tượng có nguy cơ hút hồn mình? Muốn biết cảm xúc của kẻ bị hút hồn ra sao thì xin mời hãy đọc" Hút hồn" của Nhà thơ Nguyệt Vũ.
Riêng tôi thì thấy bị hút hồn cũng chẳng có gì đáng sợ, chỉ bị phiêu diêu chút chút, lơ đãng chút chút, ngẩn ngơ chút chút nữa nhưng bù lại ta sẽ có những giây phút thăng hoa cùng tình yêu, được nếm trải những cung bậc cao nhất của cảm xúc mà chưa chắc người có được tình yêu một cách quá dễ dàng đã có được. Khi ta đã trải qua quá trình tương tư thì ta sẽ cảm thấy tình yêu ta có được giá trị như thế nào. Hãy yêu và hãy tin rằng tình yêu ấy sẽ được đền đáp xứng đáng. Hãy dũng cảm để được "Hút hồn" nhé!
Hiệu quả đầu tiên của phương thuốc tình yêu " Hút hồn" đó là một cậu em tôi sau khi được tôi gửi qua mail bài Hút hồn đã dám liều một phen. Ngày 7.3, cậu đã gửi một tin nhắn cho cô bạn gái: " Cớ gì người hút hồn tôi, ngày đêm lơ đãng rối bời buồn vui". Gửi đi rồi cậu run đến nỗi trưa đó không dám mời kẻ hút hồn đi ăn trưa. Kết quả là tối ngày 8.3 khi cậu đến tặng bó hoa hồng nhung đỏ thắm, kẻ hút hồn đã bất ngờ - ngang nhiên ôm cả hoa lẫn người tặng hoa, thế có chết không cơ chứ........
Chị em nhà này, hiểu nhau, nâng nhau lên như thế là cùng. ha ha ha
Trả lờiXóaChị em không hiểu nhau thì để ông hàng xóm hiểu mất à..........
Trả lờiXóa