Thứ Tư, 24 tháng 7, 2013


 18.4 


  Đôi chân chàng đã mỏi nhừ nhưng chàng quyết định tự leo tiếp chứ  không đi xe ôm. Nhìn bức tượng Thánh Gióng gần lắm, như sắp tới nơi vậy mà chàng leo mãi vẫn chưa đến. Dùng bàn tay duy nhất vuốt lại những sợi tóc bết mồ hôi sang một bên chàng bỗng sững người khi bắt gặp đôi mắt đẹp tuyệt đẹp đang hướng cái nhìn tới chàng. Nàng đang dùng mũ để quạt, bàn tay nàng trắng muốt đưa lên đưa xuống thật nhẹ nhàng duyên dáng. Chàng như bị thôi miên vậy, không cưỡng lại được chàng đi tới chỗ nàng ngồi.

- Em có thế cho anh ngồi nghỉ cùng em được không?

- Vâng, anh cứ tự nhiên.

- Em ở Hà Nội lên đây hay ở đâu tới?

- Em ở Hà Nội, còn anh.

- Chúng ta là đồng hương rồi.

- Anh đi một mình sao?

- Anh thích đi một mình,  được tự do đi chơi không phụ thuộc vào ai, đôi khi cũng thú vị lắm.

 Ồ sao chúng ta lại giống nhau thế nhỉ. Em cũng thích đi một mình vì các chị của em cảm thấy rất ngại ngùng trước đám đông khi phải đi cùng với một đứa em khuyết tật.

- Em nói sao, vậy là em cũng là người khuyết tật?

- Em bị liệt từ nhỏ, sau một trận sốt cao bị co giật, một bên  chân của em không bao giờ cử động được nữa.

Đôi mắt nàng bỗng thoáng nét buồn, dường như kí ức thủa ấu thơ lại ùa về làm cho nàng nghẹn lời. Chàng đứng dậy chìa tay cho nàng:

- Nếu em không phiền, anh xin phép được đưa em lên đỉnh đồi nhé.

     Nàng mỉm cười thật tươi, nụ cười của nàng làm rạng rỡ cả khuôn mặt tuyệt đẹp. Nàng vịn vào tay chàng và khó nhọc đứng dậy.  Kỳ lạ thật, cái cảm giác này chàng chưa có bao giờ. Làn da nàng mềm mại mát rượi chạm vào tay chàng, nó như đánh thức tất cả mọi giác quan trong chàng trỗi dậy. Chàng cứ tưởng chẳng bao giờ còn có được cái cảm xúc tuyệt vời khi tiếp xúc với người khác giới nữa, vậy mà giờ đây cái cảm giác  khi tay nàng chạm vào  chàng còn tuyệt vời hơn lần đầu chàng cầm tay người yêu. Mọi mỏi mệt như tan biến hết. Chàng thấy tự hào khi mình có thế làm chỗ dựa cho nàng. Cứ thế, nàng vịn vào tay chàng hay nói đúng hơn là đu vào người chàng để đi. Quãng đường được rút ngắn lại nhờ những câu chuyện tiếu lâm mà chàng kể, hay là do cả chàng và nàng đều mong con đường dài ra mãi nên nó bỗng ngắn đến thế.

Chàng đưa máy ảnh cho nàng chụp, cả hai đã có những bức ảnh tuyệt vời bên bức tượng Thánh Gióng bay lên trời.

- Bức tượng này đẹp quá.

Cả hai cùng nói một lúc.

- Đó là khát vọng............. Cả hai cùng phì cười. Sao họ lại nói giống nhau đến thế nhỉ.

Chàng là con duy nhất trong gia đình. Cha mẹ chàng đều là giảng viên của những trường đại học danh tiếng. Chàng không có lý do gì để không theo truyền thống của gia đình mấy đời làm nhà giáo. Ngày chàng chính thức đứng trên bục giảng của trường đại học cha mẹ đã vui mừng vô cùng. Rồi chàng cũng kiếm cho mẹ chàng một cô con dâu con nhà gia giáo, nền nếp lại còn xinh đẹp nữa. Sau khi kết hôn một tháng, chàng bảo vệ thành công luận án tiến sĩ. Tối hôm đó sau khi bảo vệ xong, anh em trong khoa mở tiệc chúc mừng chàng. Mỗi người ép uống một ly, mới có 5 người chúc mà chàng đã choáng váng. Trên đường về, một chiếc xe tải ngược chiều lao vun vút về phía chàng. Chàng cũng không thể nhớ mình đã tránh chiếc xe đó thế nào mà nó lại hất chàng ra khỏi xe và còn nghiền nát một bên tay của chàng nữa. Mẹ chàng và vợ chàng đã ngất lên ngất xuống mấy lần khi nhìn thấy chàng băng bó kín mít nằm hôn mê trên giường bệnh. Một bên tay của chàng phải cắt bỏ ngay vì nó dập nát hoàn toàn. Một tháng sau chàng xuất viện. Khoa vẫn động viên chàng lên lớp, trong thời gian đầu sẽ có thêm người trợ giảng. Chàng đã cố gắng hết sức, chàng không muốn rời bục giảng, chàng yêu cái nghề giáo truyền thống của gia đình, khao khát được truyền đạt lại những kiến thức mà mình có được cho sinh viên. Lần đầu tiên chàng trở lại giảng đường, đứng trên bục giảng chàng đã vô cùng thất vọng. Bàn tay trái của chàng lóng ngóng khi di chuyển con chuột. Mồ hôi vã ra trên trán đầm đìa. Mấy cô sinh viên mau nước mắt thương thầy khóc thút thít làm cho chàng càng luống cuống. Chàng cố trấn tĩnh lại và quyết tâm giảng bằng được. Rồi bài giảng cũng kết thúc trong tiếng vỗ tay rầm rầm của cả lớp. Chàng đã thức trắng bao đêm để soạn bài và sử dụng máy bằng bàn tay trái. Những buổi lên lớp sau đã suôn sẻ hơn, chàng đã lấy lại sự tự tin cho mình khi đứng trên bục giảng. 

    Một năm sau, mẹ chàng bắt đầu sốt ruột khi chưa có cháu bế. Chàng đã đi khám nhưng bác sĩ bảo chàng hoàn toàn bình thường nếu không nói là rất tốt ấy vậy mà chị chẳng có bầu. Chàng đã tìm đủ mọi cách để bù đắp tình cảm cho vợ, chàng dạy thêm và nhận thêm một số đề tài khoa học để có thêm tiền đưa vợ. Chàng muốn hai vợ chồng đi du lịch nhưng chị lại rất ngại xuất hiện cùng chồng ở trước đám đông. Chàng nhận rõ sự mặc cảm của vợ khi đi cùng mình nên từ đó hầu như hai vợ chồng không đi cùng nhau nữa. Ở nhà chị vẫn cứ chăm sóc chàng ân cần nhưng tình cảm thì đã không còn như trước.

    Có một nỗi buồn cứ ngày càng lớn dần lên trong chàng. Những ngày đầu sau khi chàng ra viện, vợ chàng đã chăm sóc chàng hết sức chu đáo nhưng mỗi khi chàng âu yếm vợ, muốn thực hiện cái chức năng và bổn phận làm chồng thì vợ chàng lại vô cùng căng thẳng. Chị nhắm nghiền mắt lại mặc chàng muốn làm gì thì làm. Vòng tay chị không còn xiết chặt, đôi môi hờ hững không còn chút nồng nàn. Chàng thất vọng, buồn và tủi. Chàng đọc sách và nghiên cứu đến nửa đêm rồi có hôm mệt quá ngủ luôn ở phòng làm việc. Những lần ân ái cứ thưa dần, tình cảm cũng cứ nhàn nhạt dần  theo năm tháng. Chàng đề nghị ly hôn nhưng vợ chàng nhất quyết không đồng ý. Nền nếp, kỉ cương của gia đình bên chị không cho phép bỏ chồng với lý do không chính đáng.

    Chàng hồi hộp đứng nép vào một bên ngõ để ngắm nàng. Đôi tay nàng đang thoăn thoắt đưa chiếc kéo xinh xinh lên xuống thật điệu nghệ. Những lọn tóc rơi xuống chân nàng, nàng di chuyển khó nhọc khi thay đổi tư thế để cắt tóc cho khách. Nhưng thật kỳ lạ, nhìn nàng gập người xuống mới kéo được bên chân bị liệt di chuyển mà chàng lại thấy nàng thật duyên dáng và khéo đến thế. Cái cử chỉ đó cũng thật đáng yêu. Chỉ có thể là chàng đã yêu nên nhìn mọi thứ xung quang nàng mới đáng yêu đến thế. Từ lúc chia tay nàng ở đền Gióng, không một giây phút nào là chàng không nhớ đến nàng. Chàng nhớ lại từng câu nói của nàng, nhớ ánh mắt có lúc buồn thăm thẳm có lúc lại long lanh đến lạ. Nhớ những câu chuyện nàng kể về tuổi thơ của nàng, về ước mơ được làm một  chuyên gia tạo mẫu tóc. Với cái đầu của một vị Phó giáo sư  và sự mách bảo của trái tim người đàn ông từng trải, chàng có thể khẳng định rằng mình đã yêu nàng rồi.

    Chàng không ngờ nàng có nhiều khách hàng đến thế. Nhìn nàng đưa tay thoăn thoắt chàng mới nghĩ: ông trời đúng là không lấy đi của ai tất cả. Ông đã lấy đi đôi chân của nàng nhưng lại bù cho nàng đôi tay khéo léo. Nhìn khách hàng đi ra với vẻ mặt hài lòng mãn nguyện chàng biết tay nghề của nàng thế nào . Chàng kiên nhẫn đứng chờ đến người khách cuối cùng bước ra mới gọi điện cho nàng. Nàng vô cùng sửng sốt khi thấy chàng xuất hiện trước cửa với bó hồng nhung đỏ thắm. Khuôn mặt nàng rạng ngời hạnh phúc, ánh mắt nàng không biết nói dối. Nàng bối rối, luống cuống chứng tỏ rằng nàng đang muốn che giấu cảm xúc của mình.  Chàng đưa nàng tới một nơi mà trước đây khi mới bị tai nạn chàng thường ra đó ngồi một mình. Một quán nhỏ bên hồ Tây lộng gió.

- Em có biết tại sao anh lại đưa em ra đây không?

- Ôi em không đoán được.

- Vì ngồi trước mặt nước mênh mông này thần Cupid dễ dàng phát hiện ra hai chúng ta, thần đã bắn là trúng liền. Đấy, thần đã phát hiện ra anh, anh đã bị trúng tên rồi để anh xem em đã bị trúng chưa nhé.

    Chàng xoay người nàng lại, nhìn sâu vào đôi mắt nàng. Nàng đẹp quá, ánh mắt nàng bối rối nhưng tha thiết vô cùng. Chàng nhẹ nhàng đặt lên môi nàng nụ hôn say đắm, đê mê và cháy bỏng.

    Cả chàng và nàng đều như tan chảy trong từng cảm xúc. Họ đang rất hạnh phúc, lần đầu tiên họ thấy không oán hận cuộc đời này bởi cuộc đời đã cho họ có nhau.                   

                                           Hết phần 1

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét