Thứ Tư, 24 tháng 7, 2013

18 tháng 4 (Phần 2)

18 tháng 4 (Phần 2)

  Xe đưa đoàn đi dự hội thảo ở Nha Trang vừa về tới sân của viện,  chị vội vàng ra lấy xe để còn rẽ vào chợ. Hôm nay là ngày sinh nhật của anh, chị muốn tự tay làm vài món mà anh thích. Phóng về gần đến nhà chị mới nhớ ra chưa mua một bó hồng nhung để tặng anh. Nhìn những cánh hồng đỏ thắm, lòng chị lại lâng lâng một nỗi niềm khó tả. Cái cảm giác yêu thương ấm áp khi chị nghĩ đến anh, khi nhớ lại tình yêu thơ mộng thời sinh viên, nhớ lại ánh mắt nồng nàn của anh khi trao cho chị bó hồng nhung với lời tỏ tình giản dị mà chân thật: Em đồng ý làm bạn gái của anh chứ?
     Chị mỉm cười nụ cười của quá khứ, cô bán hàng cũng tủm tỉm với chị.
- Chắc chị mua hoa tặng sinh nhật chồng đúng không?
- Sao em biết?
- Nhin chị em đoán ra ngay mà. Ngày nào em cũng được ngắm nhìn rất nhiều những ánh mắt nụ cười của khách hàng, lâu rồi em cũng đoán được cả cảm xúc của người mua khi nhìn những bông hoa. Người nào mua hoa để thực hiện nghĩa vụ thì gần như không thèm nhìn em gói hoa, cũng không chọn lựa gì cả cứ để em tự biên tự diễn. Còn người nào tự chọn hoa rồi ngắm đi ngắm lại  bó hoa có nghĩa là họ gửi gắm cả yêu thương vào bó hoa mang đi tặng. Anh chị chắc là hạnh phúc lắm nhỉ.
- Ừ, cảm ơn em, cho chị gửi tiền.
Chị cầm bó hoa trên tay mà sao lòng nặng trĩu. Có đúng là chị gửi gắm tình yêu thương vào bó hoa này không nhỉ hay chị đang thực hiện bổn phận. Tại sao chị lại để tình trạng hôn nhân của mình ra nông nỗi này. Đã bao lần chị cố gắng vun đắp cho tình cảm vợ chồng, đã cố gắng yêu anh như trước kia, cố gắng tìm lại những cảm xúc mãnh liệt của những ngày đầu có nhau. Rõ ràng chị vẫn yêu anh, thương anh lắm. Biết bao nhiêu người đàn ông xung quanh chị, tôn thờ chị và có không ít những người đến với chị bằng cả tấm chân tình nhưng chị không mảy may xúc động.  Ấy vậy mà khi chị ôm lấy anh, cố gắng đắm chìm trong cảm xúc dạt dào của những nụ hôn ấm áp nhưng chỉ chạm vào đầu vai cụt lủn của anh, cái khoảng trống đáng sợ ngay dưới bờ vai  thì ngay lập tức chị lại như người rơi từ trên đỉnh núi xuống vực sâu vậy. Chị nhắm mắt lại cố gắng ôm chặt lấy anh để xua tan đi cái cảm giác sợ hãi lẫn ân hận, cố gắng gồng mình lên để thực hiện nghĩa vụ làm vợ nhưng anh là người quá nhạy cảm, anh đã cảm nhận được những gì chị che giấu. Nhìn anh ngã vật ra giường một cách khó nhọc mà lòng chị nhói đau. Tại sao chị thương anh đến thế, yêu anh đến thế mà lại không thể mang lại hạnh phúc cho anh chỉ vì anh không còn lành lặn như xưa.
    Chị sợ hãi khi nhớ  đến cái đêm cuối cùng kết thúc  hội thảo. Khi chị đang lang thang trên bờ biển, hai cánh tay vạm vỡ của hắn  bất ngờ ôm lấy chị. Hắn nửa đùa nửa thật:
- Bà chị không sợ ma à mà khuya thế này còn dám ra biển một mình hả?
- Chị đi dạo một lúc rồi về ngủ cho dễ, lạ nhà nên khó ngủ quá.
- Chứ không phải trăng hôm nay sáng quá, bãi biển tuyệt đẹp và thơ mộng đáng để cho nàng thơ dạo bước sao. Này hay là nhớ anh em quá hả?
- Cái cậu này chỉ được cái đoán mò.
- Mò là mò thế nào, em đoán trúng phốc. Chị đang nhớ đến anh em và đang rất cần một bờ vai để tựa vào tâm sự. Có đúng không nào?
Chẳng hiểu thế nào mà chị lại gật đầu với hắn chứ. Nhưng đúng là hắn đoán chính xác. Chị đang miên man nghĩ về anh và bỗng thèm biết bao cái cảm giác được tựa vào một bờ vai vững trãi, và điều đáng sợ hơn là cái ôm bất chợt của hắn chỉ diễn ra có hai giây mà làm chị run rẩy, nụ cười tươi rói của hắn, vẻ bất cần lãng tử của hắn cuốn hút đến lạ thường làm cho chị gật đầu một cách vô thức.
- Chị thấy em có giỏi không, giờ phải gọi em là tiên sinh đi em sẽ bói cho.
- Vậy tiên sinh đoán xem tương lai của tôi thế nào ạ.
- Muốn tiên sinh đoán thì trước hết cô nương phải hứa với ta một điều kiện, nếu ta đoán đúng thì phải có thưởng.
- Được thôi nhưng tiên sinh muốn thưởng gì nào, tôi không mang theo tiền.
- Phần thưởng cực kỳ đơn giản nhưng ta không nói trước được, nào có đồng ý không?
  Chị lại một lần nữa gật đầu.
- Nhưng trước tiên hãy cho tiên sinh được ngồi xuống đã chứ.
Hắn bỗng nhấc bổng chị lên rồi đặt chị xuống một phiến đá bên mép nước. Tiếng sóng biển hòa lẫn với tiếng gió cứ rì rào như lời tự tình êm ái. Hắn ngồi sát bên chị, kéo đầu chị tựa vào vai hắn. Chị cứ ngoan ngoãn làm theo hắn mới lạ chứ. Hắn bắt đầu những lời tiên tri.
- Nàng hãy nghe lời nhà tiên tri thông thái phán đây. Hắn bỗng đổi cách xưng hô nhưng chị kệ hắn, hai chị em cứ như bắt đầu diễn một vở kịch vậy, chị thấy hào hứng vô cùng khi được tham gia trò diến  với hắn.
- Tôi vẫn chờ ngài nói đây ngài tiên tri.
- Nàng là người con gái vô cùng nhạy cảm, thông minh và xịnh đẹp nữa.
- Thế à, thế mà từ trước tới giờ tôi không biết.
- Nàng không biết nhưng ta biết.  Nàng sẽ khổ vì những điều đó.
- Trời , thật vậy sao, sợ quá.
- Nàng đã yêu, đã đau khổ vì tình yêu đó.
- Ôi ngài làm ta lo sợ quá, ta đang đau khổ sao, vậy mà ta lại cũng không biết điều đó.
- Không biết sao nàng ra biển làm gì. Nàng đang muốn gào lên với biển: Ta đang muốn nổ tung lên đây, tình yêu , nghĩa vụ, trách nhiệm cứ đè nặng lên ta khiến cho ta có lúc không thở nổi. Ta muốn thoát ra khỏi cái vỏ bọc của bản thân mà không thể. Nàng nói đi không được nói dối, có đúng thế không?
Hắn xoay người chị  lại nhìn thẳng vào mắt chị, chị luống cuống và lại gật đầu.
Hắn lại thì thầm bên tai chị nhưng bằng một âm vực khác. Những âm thanh của hắn giờ nhẹ nhàng êm ái, nó êm đềm hơn sóng biển, không còn chút kiêu ngạo, cộc lốc như ở cơ quan.
- Tại sao nàng dám cho phép mình đầy đọa bản thân như thế chứ. Nàng đang muốn thoát ra khỏi cái vỏ bọc của minh đúng không?Ta sắn sàng giúp nàng làm điều đó. Nàng không thể biết được rằng nàng có ý nghĩa thế nào với ta đâu.
Hơi thở của hắn dồn dập sát ngay bên tai chị. Bàn tay rắn như thép của hắn bỗng ôm lấy cái đầu xinh xinh của chị, hắn đưa tay khẽ vuốt những lọn tóc bị gió thổi tung bám bên má chị.
Chị không thể ngờ, hắn, một thanh niên đẹp trai, cao ngạo, là ước mơ của biết bao cô gái, là nguyên nhân của bao nỗi hờn ghen trong cơ quan lại có thể dịu dàng và đa tình đến thế. Có thể hắn chợt nổi hứng lãng tử trước khung cảnh thơ mộng này chăng. Hay hắn đang cố gắng làm cho chị vui, hay hắn cố tình trêu chị nhỉ? Chị đang cố tìm câu trả lời nhưng hắn cứ dụi cái mũi cao thanh tú của hắn vào má chị làm chị không thể có nổi câu trả lời.
- Ta đoán đúng rồi, giờ là lúc nàng phải trao phần thưởng cho ta đi.
Cái mũi của hắn đã chạm vào cánh mũi phập phồng lo sợ của chị. Người chị như đóng băng chân tay cứng đờ, chị muốn đẩy hắn ra và chạy đi, thoát khỏi ma lực của hắn nhưng chị không thể. Trong chị như đang có ngọn lửa khao khát cháy ngùn ngụt. Chị lại muốn ngọn lửa ấy đủ mạnh để thiêu đốt chị thành tro đi. Chị túm chặt lấy vai hắn, Một nụ hôn nhẹ như giọt sương rơi trên lá. Hai cánh tay với những cơ bắp cuồn cuộn của hắn bỗng nhấc bổng chị lên. Cứ thế hắn chạy trên bãi biển. Chị như đang bay lên, đã lâu lắm rồi hay đúng hơn là chưa bao giờ chị được một người đàn ông bế trên tay và chạy trên bãi biển. Chị cứ bị ám ảnh bởi cánh tay đàn ông. Đã bao lâu  rồi chị ngại đi cùng chồng tới những chỗ đông người, chị ngại đi cùng anh ngoài phố khi bắt gặp ánh mắt của mọi người nhìn vào cánh tay áo buông thõng của anh rồi quay sang nhìn  chị với cái nhìn ái ngại.
    Nước biển bắn tung tóe vào mặt vào ngực mát lạnh, nó làm cho chị thức tỉnh, chị bỗng nhớ đến sự mộc mạc giản dị của anh, nhớ đến bổn phận của mình với anh. Chị cố gỡ cánh tay của hắn đang dần dần xiết chặt lấy chị. Chị chạy như bay về phòng, úp mặt vào gối mà khóc, khóc mãi.............
    Mùi cá cháy làm chị sực tỉnh. Đúng lúc đó anh xuất hiện trước cửa. Nhìn nét mặt anh rạng rỡ vô cùng. Chị đoán chắc là anh đã bảo vệ thành công đề tài nên mới vui như vậy. Chị chạy ra đỡ lấy chiếc cặp cho anh và trao cho anh bó hồng nhung đỏ thắm.
Anh cứ ấp úng cảm ơn chị, hỏi chị đi hội thảo về có mệt lắm không. Mẹ chồng chị giục cả nhà ngồi vào bàn tiệc. Đã lâu lắm rồi nhà chị mới lại có được không khí vui vẻ thế này.
    Bữa tiệc kết thúc, anh chị trở về phòng riêng. Hôm nay anh định sẽ nói tất cả mọi chuyện với chị. Anh sẽ thú nhận với chị rằng anh đã yêu một người con gái khác, anh đã có một tình yêu mới nhưng chưa kịp nói thì chị bỗng ôm chầm lấy anh. Nước mắt chị ướt đầm vai áo anh. Chị cứ thổn thức mãi không nói lên lời. Anh chưa kịp an ủi thì chị bỗng ôm chặt lấy anh xô anh ngã xuống giường.  Chưa bao giờ anh thấy chị lại nóng bỏng nồng nàn đến vậy. Anh bỗng thấy thương chị quá, anh biết chị vẫn còn yêu anh, cũng chỉ tại anh nên tình cảm vợ chồng mới không được trọn vẹn.
    Bao nhiêu khao khát dồn nén, những cảm xúc hỗn độn ùa về trong chị. Chị ôm lấy anh nhưng lại thấy cánh tay thép của hắn như đang ôm lấy chị, chị thì thầm với anh những lời yêu thương đã quên mất từ lâu nhưng lại thấy văng vẳng bên tai những lời thì thâm của hắn. Và chị đã mãn nguyện. Chị cũng không biết rằng đó là nhờ tình yêu của chị với anh hay là nhờ hắn nữa.
    Sáng hôm sau, chị thức dậy sớm sửa soạn mọi thứ cho anh đi làm. Chị sửa lại chiếc cà vạt màu đỏ mà chị mới mua tặng anh hôm đi hội thảo. Cử chỉ ân cần của chị làm anh không thể thốt lên lời. Khi đi ra đến cửa anh mới nói vọng vào.
- Anh sẽ đi vắng mấy ngày em ạ, lúc nào về anh sẽ nói chuyện với em.
Chị gật đầu cười với anh không chút nghi ngờ. Chị hoàn toàn tin anh.

  Chuyến tàu SP1 lao vun vút đưa chàng và nàng đến với Sapa huyền diệu. Họ bỏ lại sau lưng thành phố ồn ào và biết bao điều phiền toái. Chàng  muốn thực hiện ước mơ của nàng là được ngắm nhìn những thửa ruộng bậc thang, được ngắm những bông hoa rực rỡ sắc màu  trên đỉnh núi Hàm Rồng.
Sau biết bao ngày lên kế hoạch,  hạ quyết tâm , chàng và nàng cũng thuyết phục được cha mẹ và các chị của nàng cho nàng được đi với chàng. Ngồi sát bên nhau sau ô cửa sổ con tàu, chàng và nàng kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện. Nàng líu lo kể cho chàng những chuyện bi hài khi nàng làm tóc,  rồi chuyện nàng tập tành học sử dụng máy vi tính, rồi lập blog. Ngày nàng đăng entry đầu tiên của mình, nàng hồi hộp lo lắng vô cùng. Rồi khi có thật nhiều người chia sẻ với nàng, nàng đã khóc, khóc nhiều lắm. Nàng say sưa kể còn chàng nghe từng lời nàng nói, yêu thương và cảm phục vô cùng. Cứ thế, họ kể cho nhau nghe từng giai đoạn cuộc đời, khi khóc lúc cười. Những câu chuyện tưởng như dài vô tận. Họ chỉ mong cho thời gian trôi thật chậm để họ có thể bên nhau thật lâu...........



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét