Thứ Tư, 24 tháng 7, 2013

Hãy cho con được vẽ

Hãy cho con được vẽ

    Ngày tết thiếu nhi 1.6, gia đình tôi tổ chức một bữa tiệc nhỏ cho các cháu trong nhà, chưa tàn bữa tiệc thì được xem trên tivi cảnh cháu bé bị cha mẹ đẻ đánh đập tàn bạo. Mọi người đều rất bức xúc, dù cháu bé có  nghịch ngợm hay hư đến mấy thì bố mẹ cũng không thể đang tâm hành hạ con đến vậy. Buổi chiều, tôi lên sân thượng tưới cây, nhìn cảnh các cháu thiếu nhi đi xe đạp nước thiên nga lướt trên hồ Trúc Bạch mà lòng nghẹn lại. Cũng là số phận một con người, có những em thì được gia đình chăm lo, thương yêu hết mực vậy mà có những em thì lại chịu cảnh không nhà cửa, bị cha mẹ bỏ rơi, bị cha mẹ hành hạ. Có những em khuyết tật thì chưa được chăm lo đúng mực, có khi còn bị bạc đãi, khinh miệt. Chợt thấy lòng xót xa, thấy buồn vì những việc mình làm cho các em còn quá ít.
Tôi xin được post lên một câu chuyện nhỏ để các bạn cùng chia sẻ. Hi vọng rằng tất cả chúng ta sẽ chung tay, góp sức giúp đỡ những trẻ em kém may mắn bằng tất cả tấm lòng và khả năng của mỗi người.


HÃY CHO CON ĐƯỢC VẼ
    Tôi và Hoàng chơi thân với nhau vì nhà ở gần nhau, cùng học một lớp và cùng chung một sở thích là vẽ. Chúng tôi vẽ ở mọi nơi, mọi lúc. Những ngày nghỉ, hai đứa rủ nhau ra Bách Thảo vẽ. Ở trường, chúng tôi vẽ vào giờ ra chơi. Điểm môn hoạ của hai đứa bao giờ cũng là 10. Nhưng chúng tôi có một sự khác nhau là mẹ tôi luôn quan tâm, động viên tôi vẽ, còn mẹ của Hoàng thì cấm Hoàng không được vẽ để còn thời gian trông em và giúp mẹ bán hàng.
Ngày nghỉ, tôi rất vui mừng vì được đi học vẽ ở nhà văn hóa thiếu nhi, còn Hoàng thì buồn thiu vì nhà Hoàng nghèo, lấy đâu ra tiền đi học vẽ. Mẹ tôi thương Hoàng lắm! Mỗi lần mua mầu và giấy vẽ cho tôi, mẹ đều mua cho cả Hoàng nữa. Biết Hoàng rất muốn đi học vẽ, mẹ tôi sang nhà Hoàng, ngỏ ý muốn đóng học phí cho Hoàng. Nhưng mẹ Hoàng đã phản đối gay gắt: "Cảm ơn lòng tốt của chị, tôi nghèo thật nhưng chưa phải xin ai bao giờ, tôi không cho nó vẽ vời gì hết!".
Mẹ tôi ngượng ngùng ra về. Hai đứa chúng tôi sợ hãi nép sau cánh cửa. Mẹ tôi chưa ra đến đầu ngõ thì mẹ Hoàng đã lôi Hoàng vào nhà rồi lấy roi quật Hoàng tới tấp: "Ai bảo mày đi xin người ta, mày bêu riếu mẹ mày thế hả, không có ăn thì chết, còn không vẽ thì chẳng chết ai cả hiểu chưa?".
Sau trận đòn ấy, tôi tưởng Hoàng không dám vẽ nữa nhưng không, Hoàng vẫn vẽ những lúc mẹ vắng nhà. Hoàng thường nấp sau cánh cửa nhìn thầy tôi vẽ. Một hôm thầy ra ngoài nghe điện thoại bắt gặp Hoàng đang ngồi vẽ ở hành lang, thầy liền dắt Hoàng vào lớp và giơ bức tranh của Hoàng cho chúng tôi xem. Bức tranh vẽ chùa Trấn Quốc bằng bút chì nhưng tuyệt đẹp, thầy nói với Hoàng: "Từ buổi sau, em cứ vào lớp học cùng các bạn nhé, đừng ngại".
Tôi và Hoàng mừng quá. Tôi đã chuẩn bị cho Hoàng cặp và giấy vẽ nhưng hai đứa vẫn nơm nớp lo sợ mẹ Hoàng phát hiện ra. Rồi điều mà chúng tôi lo sợ đã xảy ra thật. Cả lớp đang mải mê vẽ bài để gửi đi dự thi thì bỗng mẹ Hoàng xuất hiện ở cửa lớp và mắng Hoàng té tát: "Thằng Hoàng kia, mày giỏi thật dám lừa mẹ à. Ăn còn chẳng xong lại còn vẽ để nát ai?". Rồi bà quay sang nói với thầy: "Xin các ông, các bà tha cho con tôi, nó là con nhà lao động phải làm phải ăn không thừa thời gian để vẽ đâu".
Hoàng ngồi chết lặng, hai mắt đỏ hoe rồi chạy vụt ra khỏi lớp. Từ hôm đó, Hoàng không đến lớp nữa. Một hôm, Hoàng đến nhà tôi và đưa cho tôi một cuộn giấy. Tôi mở ra thì đó là những bức tranh Hoàng mới vẽ. Hoàng nhờ tôi giữ hộ vì nếu để mẹ Hoàng biết thì sẽ bị đốt hết và còn bị ăn đòn nữa. Tôi không biết giúp Hoàng bằng cách nào. Tôi chỉ mong mẹ Hoàng nếu đọc được những dòng tâm sự này của tôi thì hãy nghĩ lại, đừng dập tắt niềm đam mê chính đáng và giản dị của con mình, hãy dẹp bỏ tự ái cá nhân để đón nhận sự giúp đỡ của mọi người, vì đối với mọi người được giúp đỡ trẻ em là niềm hạnh phúc. Cuối cùng, tôi xin được chuyển lời của Hoàng tới mẹ cậu ấy:  Mẹ ơi! Xin hãy cho con được vẽ!                                               

                                Tác phẩm dự thi của Lê Đăng Vũ - Câu lạc bộ phóng viên nhỏ.

LÊ ĐĂNG VŨ – Cậu bé đoạt GIẢI NHẤT “NHÀ BÁO VỚI TRẺ EM VIỆT NAM 2005”
Cập nhật 6/27/2006 5:33:25 AM
Em Lê Đăng Vũ
Em Lê Đăng Vũ
Ảnh :Đinh Minh
Gửi cho bạn bè
In trang này
In bài này
Ý kiến của bạn
Sinh năm 1993, hiện đang là học sinh lớp 7 trường THCS Chu Văn An, thành phố Hà Nội, Vũ là một thành viên mới của Câu lạc bộ Phóng viên nhỏ, Đài Tiếng nói Việt Nam. Tuy mới tham gia CLB nhưng em đã thể hiện khả năng xuất sắc của mình trong việc viết báo. 

            Là con trai một, sinh ra trong một gia đình mà cả bố và mẹ không ai theo nghề có liên quan đến lĩnh vực báo chí, nhưng ngay từ nhỏ, Vũ đã bộc lộ những năng khiếu nổi bật như hội hoạ, viết văn. Thoạt nhìn vẻ bề ngoài khá rụt rè, ít nói của em, ít ai ngờ Vũ có một thành tích học tập xuất sắc và đã đạt được các giải thưởng lớn về văn học và báo chí. 7 năm liền Vũ luôn đạt danh hiệu học sinh giỏi xuất sắc. Trước khi đạt giải nhất Giải báo chí “Nhà báo với trẻ em Việt Nam” với tác phẩm “Hãy cho con được vẽ” đăng trên tập san Tiếng nói tuổi thơ của Đài Tiếng nói Việt Nam, Vũ đã tham gia cuộc thi viết về truyện kể Andecxen toàn thành phố và đạt giải ba.
Tác phẩm đạt giải cao lần này của em được viết bằng một giọng văn hồn nhiên trong sáng của một cậu học sinh lớp 7. Tác phẩm “Hãy cho con được vẽ” được Vũ viết về chính đam mê của mình. Trong bài viết, em kể về ước mơ rất nhỏ bé của một bạn nhỏ hàng xóm, đó là ước mơ được vẽ. Em đã thành công trong việc đưa người đọc đến với thế giới tuổi thơ, một thế giới với đầy ước mơ và khát vọng. Tác phẩm của em được đánh giá là xuất sắc và được trao giải nhất trong cuộc thi là hoàn toàn xứng đáng.
Hy vọng, mới những thành công bước đầu đã đạt được, Vũ sẽ tiếp tục phát triển khả năng viết báo và đóng góp cho độc giả những tác phẩm đầy ý nghĩa về thế giới của trẻ thơ. Chúng ta hãy cùng chúc cho em đạt được những khát vọng, ước mơ của mình.
Phóng viên Website Báo chí với trẻ em Việt Nam đã có cuộc phỏng vấn ngắn với phụ huynh của em và những người gắn bó thân thiết với Vũ trong CLB Phóng viên nhỏ:
 Ông Lê Hồng Sơn, phụ huynh của em Lê Đăng Vũ cho biết: Là người làm cha, làm mẹ ai cũng muốn con cái mình chăm ngoan học giỏi. Chúng tôi cảm thấy rất hãnh diện và hạnh phúc với thành tích ở trường của cháu Vũ cũng như những giải thưởng mà cháu đã đạt được trong các cuộc thi. Sau cuộc thi này, tôi sẽ nói chuyện nghiêm túc với cháu về định hướng cho nghề nghiệp tương lai. Tôi luôn ủng hộ mọi đam mê của cháu và vợ chồng tôi sẽ khuyến khích, động viên, định hướng cho cháu lựa chọn nghề nghiệp sau này theo đúng khả năng của mình. Phóng viên là một nghề rất đẹp và chúng tôi sẽ làm hết sức mình để con tôi có những thuận lợi nhất cho tương lai của cháu.

 Bà Lan Minh: Tất cả các tác phẩm của CLB Phóng viên nhỏ đều do tôi lựa chọn và gửi tham gia dự thi. Tôi rất hài lòng với các giải mà CLB đã đạt được. Bài dự thi “Hãy cho con được vẽ” của em Lê Đăng Vũ là một tác phẩm mà tôi rất thích. Tác phẩm là một câu chuyện thật được em Vũ kể về chính ước mơ của một người bạn hàng xóm. Nội dung toát lên của bài viết là sự nhân ái giữa những đứa trẻ và tính nhân văn của cộng đồng. Trẻ em có những khát vọng rất đời thường mà đôi khi các bậc làm cha làm mẹ vì những lí do nào đấy đã bỏ qua. Tác phẩm thức tỉnh những bậc làm cha làm mẹ về trách nhiệm đối với sự phát triển của chính con cái mình. Em Vũ đã mang đến cuộc thi một thông điệp có ý nghĩa nhân văn rất sâu sắc!

 Lê Minh Hồng, CLB Phóng viên nhỏ, thành viên Ban giám khảo:Bạn Vũ là một thành viên mới của Câu lạc bộ Phóng viên nhỏ. Tác phẩm “Hãy cho con được vẽ” của bạn Vũ là một tác phẩm rất ngắn gọn và sâu sắc. Em rất vui khi các thành viên trong CLB tham gia Giải báo chí “Nhà báo với trẻ em Việt Nam” năm 2005 đã đạt được giải cao. 
Đinh Thị Minh 
                                      

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét