Anh đi mới có 3 ngày mà sao bỗng nhiên chị lại thấy như là cả tuần
vậy. Đã lâu rồi chị mới lại được đắm chìm trong cảm giác nhớ nhung da
diết, được bồn chồn lo lắng xen lẫn chút hoài nghi. Ngồi một mình trong
căn phòng rộng, chị chợt suy nghĩ vẩn vơ. Dạo này chị thấy anh khang
khác. Vẻ mật trầm tư, u hoài cố hữu của anh đã không còn nữa. Anh hoạt
bát, luôn mỉm cười và làm việc với sự hào hứng khác thường. Có lần chị
mang nước cam vào cho anh thì thấy anh đang chat, khuôn mặt anh rạng
ngời, trên môi nở nụ cười tươi rói. Chị không muốn làm phiền anh, không
cho phép mình xâm phạm đến chút tự do riêng tư của anh nên lặng lẽ đi
ra. Lúc đó chị nghĩ rằng, bất cứ điều gì làm anh vui được là chị mãn
nguyện rồi vì chị đâu có làm tròn bổn phận của người vợ. Nhưng giờ nghĩ
lại, chị thấy có gì đó không ổn. Hình như có điều gì đó đã làm cho anh
thay đổi.
Anh về. Không có biểu hiện gì của sự mệt mỏi như những lần trước đi công tác. Vẻ tự tin, phong độ đã lấy lại nét đàn ông quyến rũ cho anh. Chị chạy ra ôm chầm lấy anh nhưng anh nhẹ nhàng gỡ tay chị ra bảo rằng anh mệt để anh đi tắm đã.
Anh ngồi trước mặt chị, nhìn thẳng vào mắt chị và nói rằng anh không thể nói dối chị, không muốn lừa dối chị.
Anh, người chồng đã gắn bó với chị bao năm, người đã từng nói với chị những lời yêu tha thiết. Đã từng có những lúc ân ái mặn nồng. Ấy vậy mà giờ đây anh đang thú nhận với chị, anh đã yêu người con gái khác. Anh rất hạnh phúc khi được ở bên cô ấy. Anh đề nghị chia tay với chị.
Trời đất như đang sụp đổ dưới chân chị. Tai chị ù đi chẳng còn nghe thấy gì nữa. Hình như anh đang an ủi chị hay nói một điều gì đó tương tự như vậy. Rằng chị là một phụ nữ xinh đẹp và thông minh, anh không thể để chị héo mòn bên người chồng tàn phế. Rồi chị sẽ gặp được người yêu thương chị thật lòng và xứng đáng với chị hơn anh.
Chị cần gì những điều đó chứ, chị cần có anh. Chị không thể ngờ lại có ngày chị phải chịu cảnh cay đắng này, chính chị chứ không phải anh lại là người bị phản bội. Máu như bốc lên tận đỉnh đầu, một nỗi oán hận, hờn ghen bỗng dâng lên làm chị nghẹn họng. Chị không nói với anh một lời, lặng lẽ dắt xe đi ra khỏi nhà.
Chị lên xe, nổ máy. Đi hết phố này rồi đi tới phố khác. Lang thang vô định.
Hồ Tây lộng gió, những đôi tình nhân nép sát bên nhau tình tự. Chị dừng xe bên đường, một mình ngồi trên ghế đá và cứ thế để cho dòng nước mắt tuôn rơi, chảy tràn trên má, trên ngực. Cuộc đời này có quá bất công với chị không. Tại sao một phụ nữ xinh đẹp, thành đạt như chị lại phải chịu cảnh bị chồng bỏ rơi kia chứ.
Bỗng có tiếng ai gọi tên chị, chị quay lại. Anh đang đứng trước mặt chị, vẻ mặt hiện rõ vẻ lo lắng. Anh đã đi khắp nơi để tìm chị. Bất chợt chị thấy lòng mình như ấm lại. Chị đứng dậy dắt xe và bảo anh lên xe để chị trở về. Lần đầu tiên chị chở anh đi bằng xe máy. Chị chẳng còn để ý xem có ai nhìn mình với ánh mắt ái ngại nữa hay không, nước mắt chị lại tuôn rơi trên đường về khi chị nghĩ đến việc đối mặt với mọi chuyện thế nào đây. Điều làm chị đau đớn hơn cả là anh đã không còn yêu chị nữa rồi.
Chị bước vào quán cafe ven hồ Tây, nơi đây mỗi góc nhỏ đều đầy ắp kỉ niệm thời sinh viên thơ mộng. Những kỉ niệm đẹp của anh và chị lúc mới yêu nhau bỗng chốc ùa về làm chị rưng rưng .
Chị chọn một cái bàn sát hồ để tận hưởng những cơn gió mát rượi từ hồ thổi vào. Một người con gái đi cà nhắc đang khó nhọc chống chân đi vào quán. Chị đoán chắc là nàng, người con gái đã làm thay đổi cuộc đời của anh. Nàng đang vuốt lại mái tóc bết mồ hôi. Lạ thật, nhìn nàng đi vào khó nhọc, mọi nỗi hờn ghen trong chị, những từ ngữ sắp xếp từ trước để nói với nàng giờ như tan biến hết. Chị vội chạy lại đỡ nàng ngồi vào ghế.
- Em ngồi xuống đây đi, uống gì để chị gọi.
- Dạ em cảm ơn chị, em uống nước trắng thôi ạ.
Giờ chị mới ngắm nhìn kỹ khuôn mặt của nàng. Chị không ngờ nàng có khuôn mặt đẹp đến vậy, một vẻ đẹp thật thánh thiện. Khuôn mặt thanh tú với làn da trắng ngần. Nhưng có lẽ điều thu hút nhất ở nàng là đôi mắt to tròn ngây thơ với hàng mi cong vút. Đôi mắt sáng thông minh và như biết nói ấy đang rụt rè nhìn chị với ánh nhìn hoài nghi xen lẫn chút lo lắng.
- Chị sẽ nói luôn vào vấn đề chính nhé, chắc không cần phải giới thiệu em cũng biết chị là vợ của anh ấy. Chị muốn rằng chị em ta hãy thật lòng với nhau và trao đổi cởi mở để tìm ra một giải pháp tốt nhất cho cả ba chúng ta, em đồng ý không?
- Vâng ạ.
- Chị tự nhận thấy chị đã không làm tròn bổn phận của một người vợ đối với anh ấy. Để tình trạng hôn nhân của anh chị ra nông nỗi này cũng là do chị. Chị không trách việc anh ấy đã đến với em, cũng không hề oán hận em đã cướp chồng của chị, chị đáng bị nhận hậu quả này nhưng có một điều chị muốn em giúp chị?
- Vâng, chị cứ nói đi em đang nghe đây ạ.
- Chị chấp nhận để em tiếp tục yêu anh ấy nhưng sẽ chỉ là người tình của anh ấy thôi. Chị sẽ không rời bỏ anh ấy đâu. Em đã nghĩ đến việc mình làm dâu một gia đình trí thức trong khi gia đình nhà em nếu chị không lầm là một gia đình lao động. Lấy nhau không môn đăng hộ đối, cả em và anh ấy đều là những người cần đến sự giúp đỡ của người khác trong sinh hoạt, liệu có lo nổi cuộc sống gia đình và con cái không?
- Thưa chị, chị cho phép em nói lên những suy nghĩ của mình nhé.
- Ừ, em cứ nói đi, chị sẵn sàng lắng nghe.
- Lúc anh ấy cõng em lên đến đỉnh núi Hàm Rồng, em đã nghĩ rằng sẽ không có gì ngăn cản được chúng em đến với nhau và sẽ không có điều gì mà chúng em không làm được khi chúng em yêu nhau. Khi em đến với anh ấy, em chỉ cảm nhận được một điều rằng anh ấy đang rất cô đơn mặc dù anh ấy đã nói thật với em rằng đã có vợ rồi. Anh ấy có kể với em về chị. Chị càng thành đạt bao nhiêu, anh ấy càng mặc cảm khi sống với chị bấy nhiêu. Chị càng xinh đẹp thì anh ấy càng ái ngại khi đi cùng chị bấy nhiêu. Anh ấy đã không đủ tự tin để đem lại hạnh phúc cho chị và cũng không muốn nhận sự thương hại của chi. Còn chị, chị không vượt qua được mặc cảm khi anh ấy bị mất đi một cánh tay, tình thương không cho chị đủ sức mạnh để làm điều đó. Nhưng chị cũng không đủ can đảm để rời xa anh ấy, có thể vì tình nghĩa vợ chồng, cũng có thể do chị không muốn mang tiếng là bỏ rơi người chồng tàn phế. Em không bao giờ muốn làm người tình của anh ấy, em chỉ đến với anh ấy khi anh ấy chia tay với chị. Em chưa bao giờ có ý định cướp anh ấy ra khỏi cuộc sống của chị. Nếu thực sự chị vẫn còn yêu anh ấy, chị vẫn muốn chia sẻ mọi điều với anh ấy trong cuộc sống thì anh ấy vẫn mãi mãi là chồng của chị, em sẽ rút lui, sẽ không bao giờ gặp lại anh ấy nữa mặc dù điều đó là điều đau khổ nhất đối với em lúc này bởi vì em yêu anh ấy vô cùng. Nếu chị thực sự thương yêu anh ấy thì hãy để cho anh ấy được tự chọn lựa cho mình hạnh phúc. Em nghĩ rằng nếu hôn nhân không còn tình yêu thì nó không khác gì một nhà tù giam hãm tâm hồn của những người sống trong đó. Sớm muộn gì nó sẽ giết chết tình yêu đó mà thôi. Em rất mong chờ sự lựa chọn sáng suốt ở chị bởi vì em biết chị không những là tiến sĩ tâm lý học mà còn là một người có tấm lòng nhân ái, điều đó thể hiện qua cách đối xử của chị đối với em lúc em bước vào đây.
Chị cố gắng trấn tĩnh để nghe nàng nói. Chị không ngờ một cô bé tật nguyền làm nghề tóc mà lại có thể nói năng mạch lạc, sâu sắc đến thế. Mà cay đắng hơn là nàng nói toàn những điều là sự thật. Chị chủ động hẹn nàng ra đây, định khuyên bảo nàng bỏ cái ý định đến với anh đi. Thế mà giờ chị chẳng biết nói gì với nàng nữa. Mắt chị bỗng nhòe lệ. Trời ơi, tại sao chị lại có thể khóc trước mặt cô gái đó, cô ta là người tình của chồng chị, là tình địch của chị cơ mà.
Nàng luống cuống tìm tờ giấy ăn đưa cho chị lau nước mắt.
- Chị ơi, nếu em làm chị tổn thương đến thế thì chị cứ mắng chửi em đi nếu điều đó làm cho chị nhẹ lòng. Em biết chị đang rất buồn, em thật có lỗi với chị.
Nàng xin lỗi chị ư, không đâu. Trên nét mặt của nàng vẫn lộ rõ vẻ tự tin không hề lúng túng, không phải là sự hối lỗi. Nàng đang an ủi chị hay thương hại chị nhỉ? Chị bỗng thấy ghét nàng hay đúng hơn là ghét vẻ tự tin cá tính ở nàng. Nhưng chị cũng lại thấy mình vô lý quá. Tại sao chị lại khó chịu khi nàng tỏ ra quan tâm đến chị, lễ phép với chị. Phải chăng chị đố kỵ trước sự hoàn hảo của nàng. Nhưng nàng có xinh đẹp, giỏi giang mới đáng mặt là tình địch của chị chứ. Chị lau nước mắt và cố nở nụ cười gượng gạo với nàng.
- Dù sao chị cũng tự hào về em.
- Chị nói gì em không hiểu?
- Em đáng mặt là tình địch của chị. Thôi chị em ta đi về nào. Chị tuyên bố: Chị đã thua cuộc.
Trên đường về, chị cứ miên man nghĩ về nàng. Tại sao chị lại dễ dàng đầu hàng thế nhỉ? Có thể do tình địch của nàng là một cô gái khuyết tật nên chị dễ dàng tha thứ chứ nếu là người bình thường liệu chị có để yên không nhỉ???
Nàng ngồi trước mặt chàng, nét mặt nghiêm trọng. Chàng sốt ruột giục nàng nói nhanh lên đừng bắt chàng hồi hộp nữa.
- Em đã có.......
- Có gì, em nói nhanh lên nào.
- Em có thai.
- Thật không?
- Sao em dám đùa chuyện ấy.
- Ôi tuyệt vời quá, thế là tôi sắp làm bố rồi.
- Trời ơi, anh nói khẽ thôi không em chết vì ngượng mất.
- Ôi anh thật là hạnh phúc, mẹ anh sẽ vui lắm đây, bà đã chờ đợi điều này từ lâu lắm rồi.
- Hôm nay anh sẽ về nói chuyện với bố mẹ anh và cả vợ anh nữa, anh đã nói chuyện với chị ấy rồi. Chị đã đồng ý chia tay để anh được cưới em. Chúng mình sẽ được ở bên nhau mãi mãi.
Những giọt nước mắt lăn dài trên má nàng, chàng hoảng hốt không hiểu có chuyện gì xẩy ra. Đáng lẽ nàng phải vui chứ.-
- Hãy nói cho anh biết tại sao em lại khóc đi.
- Gia đình em không đồng ý cho em kết hôn. Bố mẹ em nói chỉ cần có đứa con để em trông cậy lúc tuổi già thôi, chính vì điều đó mà cả nhà đã đồng ý cho em đi Sapa với anh. Họ không thể để em phải khổ khi đi làm dâu một gia đình danh giá như gia đình anh. Em sẽ bị coi thường, em sẽ không làm tròn bổn phận dâu con được và còn nhiều lý do khác nữa.
- Chúng mình sẽ làm tất cả để được hạnh phúc, anh sẽ làm tất cả để được ở bên em. Anh sẽ thuyết phục hai bên gia đình, em hãy tin ở anh. Em là một cô gái có nghị lực phi thường cơ mà. Nào hãy cười lên đi vì chúng ta sắp được làm bố mẹ rồi.
Chàng ôm chặt lấy nàng như truyền thêm sức mạnh cho nàng. Nàng cảm thấy ấm áp vô cùng, tự tin vô cùng khi được ở trong vòng tay của chàng. Nàng tin rằng rồi họ sẽ được ở bên nhau.
Chàng về tới nhà thì đã thấy bố mẹ chàng và chị đang ngồi ở phòng khách chờ chàng. Vừa nhìn thấy chàng ở cửa, mẹ chàng đã chạy ra ôm chầm lấy chàng mà khóc. Chàng hốt hoảng tưởng có chuyện gì xảy ra nhưng bà lại cười rõ tươi, chàng không thể hiểu nổi bà nữa. Hỏi có chuyện gì bà cứ vừa khóc vừa cười không thể nói được, bố chàng đành phải nói lý do thay cho bà.
- Nhà mình có tin vui rồi con trai ạ, con sắp được làm bố, bố mẹ sắp có cháu rồi.
- Sao bố mẹ biết nhanh thế ạ, con còn chưa nói với bố mẹ cơ mà.
- Con làm sao biết nhanh bằng mẹ vì chính mẹ bắt nó đi khám với mẹ, mẹ nhìn nó là nghi ngay rồi.
- Có nghĩa là vợ con có bầu sao?
- Thế chẳng vợ con thì ai vào đây nữa. Mà sao con lạ vậy, sao mặt lại đờ đẫn ra thế kia, con phải nhẩy lên mới phải chứ. Chẳng lẽ con không mong chờ đứa con này à?
- Dạ, con mừng chứ ạ.
- Vậy thì cả nhà chúng ta vào phòng ăn thôi, phải ăn mừng sự kiện này chứ.
Cả nhà nâng cốc. Chàng không biết mình đang mừng hay đang lo nữa. Sao cuộc đời lại oái oăm thế này chứ. Chị có thai đúng vào cái lúc chàng quyết định chia tay. Đứa con của chàng và chị sẽ ra sao, nếu chàng không chia tay với vợ thì mẹ con nàng sẽ thế nào. Chàng lại là người phản bôi nàng ư. Không, chàng yêu nàng lắm. Chàng không thể bỏ rơi mẹ con nàng được.
Chị lặng lẽ quan sát chồng, anh đang có việc gì đó suy nghĩ ghê lắm. Nhìn đôi lông mày nhíu chặt lại của anh, chị biết. Chị không muốn lấy đứa con ra ràng buộc anh. Chị cũng không thể ngờ mình có thai. Mẹ chồng chị là người phát hiện ra và bắt chị đi khám. Bố mẹ chồng chị đã mong chờ điều này biết bao lâu rồi, chị không nỡ nói chuyện của chị và anh với ông bà trong lúc này.
Khi chỉ còn hai vợ chồng chị mới hỏi anh.
- Anh hãy nói đi có chuyện gì làm anh khó xử. Nếu là chuyện đứa con thì anh không phải lo, em không lấy con ra để làm khó cho anh đâu, em tôn trọng quyết định của anh, chỉ có điều ông bà đang vui em không nỡ. Để từ từ rồi em sẽ lựa lời nói với ông bà. Có phải cô gái đó cũng có thai không?
- Đúng vậy, sao em biết?
- Điều đó nằm ở trên khuôn mặt của anh mà.
- Cảm ơn em đã thông cảm với anh, anh thực sự không biết phải làm gì lúc này nữa.
- Thôi anh đi nghỉ đi, để rồi từ từ sẽ tính tiếp, nhìn anh mệt mỏi lắm rồi.
Chị đỡ anh nằm xuống giường bằng cử chỉ ân cần làm anh thấy vô cùng áy náy. Anh trằn trọc không ngủ được, phía bên kia chị nằm sát mép giường cũng trở mình liên tục. Vì chưa dám nói với bố mẹ chuyện anh chị chia tay nên anh chị vẫn cứ phải nằm chung một giường. Hàng đêm vẫn cứ nghe thấy sự thao thức, những tiếng thở dài của nhau.
Hình như chị đang khóc. Mặc dù không nghe thấy bất cứ tiếng động nào nhưng chàng cảm nhận rõ điều đó. Chàng chợt thấy mình thật là một thằng chồng tồi. Đã bao đêm rồi chàng chỉ mơ thấy nàng, chàng khao khát được ở bên nàng, chàng lâng lâng trong niềm hạnh phúc mới. mà không biết rằng chị đã lặng lẽ khóc thầm hàng đêm. Chàng cứ nghĩ chia tay với chị là tốt cho cả hai. Chị sẽ tìm được một người đàn ông xứng đáng. Nhưng hình như chàng đã lầm. Bất giác chàng quay sang nhìn chị. Chị nằm đó, dáng hao gầy , đôi vai như đang rung nhẹ. Một nỗi thương cảm xót xa dâng lên trong lòng, chàng ôm lấy chị. Khuôn mặt chị đầm đìa nước mắt. Mọi nỗi niềm như vỡ òa trong chị, chị ôm lấy anh, giụi đầu vào ngực anh mà khóc.
Trái tim chàng như tan nát, sao một ngày với hai niềm vui lớn lao mà lại để lại trong chàng sự cay đắng nghẹn ngào đến vậy. Số phận chàng thật trớ trêu, chàng biết tính liệu sao đây cho tròn bổn phận với hai đứa con của chàng, với hai người phụ nữ mà chàng yêu quý chứ.
Một tuần sau, chị gầy đi trông thấy. Một phần vì bị nghén không ăn nổi gì, phần vì suy nghĩ chuyện của chị và anh. Nhìn anh dằn vặt, suy nghĩ hàng đêm mà lòng chị đau nhói. Chị thương anh, chị không nỡ để anh phải khó xử vì chị, chị quyết định phải nói mọi chuyện với bố mẹ chồng chị.
Bố mẹ chồng chị lặng người đi khi nghe chị kể lại mọi chuyện. Mẹ chồng chị không nói gì nhưng hai hàng nước mắt lăn dài trên gò má. Bà ngồi xuống bên cạnh chị và ôm lấy chị. Mãi rồi bà mới nói có một câu:
- Mẹ chỉ có một người con dâu duy nhất là con thôi. Trừ phi con tự chối bỏ điều đó.
Chị biết tính mẹ chồng, bà nhẹ nhàng, dễ gần nhưng vô cùng cương quyết.
Ngày hôm sau, khi cơm nước xong, bố mẹ chồng chị gọi anh ra phòng khách để nói chuyện. Không để anh phải trình bày, bố mẹ chồng chị đã nói rõ quan điểm của ông bà.
- Bố mẹ rất thông cảm với con trong việc con có tình cảm với một cô gái khác, bố mẹ cũng rất thương con bé nhất là bây giờ con bé lại đang mang trong mình giọt máu của con. Nhưng con có nghĩ cho vợ con không. Con định chia tay với nó trong khi nó đang bụng mang dạ chửa. Nó vẫn còn thương yêu con lắm. Chính nó đã đề nghị bố mẹ chấp thuận để nó được ly hôn, cho con được hạnh phúc. Nó có chịu nổi cú sốc tinh thần này không, rồi con của con nó sẽ thế nào. Bố mẹ tôn trọng quyết định của con nhưng con quyết định sao cho sau này con không phải hối hận với con của con nhé.
Chàng lặng lẽ về phòng.................
9 tháng sau.
Vợ chàng sinh một bé trai kháu khỉnh nặng 3 kg.
Hai ngày sau nàng sinh mổ một bé gái xinh xắn nặng 3,5 kg.
Khỏi phải nói bố mẹ chàng vui mừng thế nào khi có cháu đích tôn.
Còn nhà nàng cũng rất vui khi có cháu gái vì họ nghĩ rằng con gái sẽ tình cảm với mẹ hơn và là chỗ dựa cho nàng về sau.
Bế con trai trên tay, chàng thấy vừa mừng vui vừa lo lắng. Ông bà nội đã có cháu đích tôn. Ông bà yêu quý cháu vô cùng, giờ nếu phải rời xa cháu ông bà có chịu nổi không. Chàng không biết lúc nào là thời điểm thích hợp để thực hiện được quyết định của mình nữa.
Nhìn nàng xanh xao sau phẫu thuật lòng chàng xót xa vô cùng. Nhìn thấy chàng vào nàng cố gượng cười với chàng. Con gái chàng đang nhoẻn miệng cười, nụ cười mụ dậy mới đáng yêu làm sao. Chàng ao ước có lúc được ôm cả hai đứa con của mình vào lòng. Chàng có tham quá không, sao chàng đòi hỏi nhiều quá ở cuộc đời này vậy. Chàng biết chàng sẽ phải chọn lựa. Chàng biết, trước mắt chàng có một trở ngại lớn nhất, không phải là vợ chàng, bố mẹ chàng mà chính là gia đình nhà nàng. Họ kiên quyết không đồng ý cho con gái đi lấy chồng. Họ không muốn con gái phải khổ khi đi làm dâu, bị khinh rẻ khi không được lành lặn như những người con gái khác. Không, họ không hiểu nàng đã hạnh phúc thế nào khi có được tình yêu, nàng khao khát được làm mẹ, làm vợ. Nàng có quyền được hưởng hạnh phúc trọn vẹn như tất cả những người con gái khác. Nhất định chàng sẽ làm tất cả để được sống bên nàng. Chàng tin vào tình yêu của mình đủ lớn để chàng làm được điều đó.
HẾT
Anh về. Không có biểu hiện gì của sự mệt mỏi như những lần trước đi công tác. Vẻ tự tin, phong độ đã lấy lại nét đàn ông quyến rũ cho anh. Chị chạy ra ôm chầm lấy anh nhưng anh nhẹ nhàng gỡ tay chị ra bảo rằng anh mệt để anh đi tắm đã.
Anh ngồi trước mặt chị, nhìn thẳng vào mắt chị và nói rằng anh không thể nói dối chị, không muốn lừa dối chị.
Anh, người chồng đã gắn bó với chị bao năm, người đã từng nói với chị những lời yêu tha thiết. Đã từng có những lúc ân ái mặn nồng. Ấy vậy mà giờ đây anh đang thú nhận với chị, anh đã yêu người con gái khác. Anh rất hạnh phúc khi được ở bên cô ấy. Anh đề nghị chia tay với chị.
Trời đất như đang sụp đổ dưới chân chị. Tai chị ù đi chẳng còn nghe thấy gì nữa. Hình như anh đang an ủi chị hay nói một điều gì đó tương tự như vậy. Rằng chị là một phụ nữ xinh đẹp và thông minh, anh không thể để chị héo mòn bên người chồng tàn phế. Rồi chị sẽ gặp được người yêu thương chị thật lòng và xứng đáng với chị hơn anh.
Chị cần gì những điều đó chứ, chị cần có anh. Chị không thể ngờ lại có ngày chị phải chịu cảnh cay đắng này, chính chị chứ không phải anh lại là người bị phản bội. Máu như bốc lên tận đỉnh đầu, một nỗi oán hận, hờn ghen bỗng dâng lên làm chị nghẹn họng. Chị không nói với anh một lời, lặng lẽ dắt xe đi ra khỏi nhà.
Chị lên xe, nổ máy. Đi hết phố này rồi đi tới phố khác. Lang thang vô định.
Hồ Tây lộng gió, những đôi tình nhân nép sát bên nhau tình tự. Chị dừng xe bên đường, một mình ngồi trên ghế đá và cứ thế để cho dòng nước mắt tuôn rơi, chảy tràn trên má, trên ngực. Cuộc đời này có quá bất công với chị không. Tại sao một phụ nữ xinh đẹp, thành đạt như chị lại phải chịu cảnh bị chồng bỏ rơi kia chứ.
Bỗng có tiếng ai gọi tên chị, chị quay lại. Anh đang đứng trước mặt chị, vẻ mặt hiện rõ vẻ lo lắng. Anh đã đi khắp nơi để tìm chị. Bất chợt chị thấy lòng mình như ấm lại. Chị đứng dậy dắt xe và bảo anh lên xe để chị trở về. Lần đầu tiên chị chở anh đi bằng xe máy. Chị chẳng còn để ý xem có ai nhìn mình với ánh mắt ái ngại nữa hay không, nước mắt chị lại tuôn rơi trên đường về khi chị nghĩ đến việc đối mặt với mọi chuyện thế nào đây. Điều làm chị đau đớn hơn cả là anh đã không còn yêu chị nữa rồi.
Chị bước vào quán cafe ven hồ Tây, nơi đây mỗi góc nhỏ đều đầy ắp kỉ niệm thời sinh viên thơ mộng. Những kỉ niệm đẹp của anh và chị lúc mới yêu nhau bỗng chốc ùa về làm chị rưng rưng .
Chị chọn một cái bàn sát hồ để tận hưởng những cơn gió mát rượi từ hồ thổi vào. Một người con gái đi cà nhắc đang khó nhọc chống chân đi vào quán. Chị đoán chắc là nàng, người con gái đã làm thay đổi cuộc đời của anh. Nàng đang vuốt lại mái tóc bết mồ hôi. Lạ thật, nhìn nàng đi vào khó nhọc, mọi nỗi hờn ghen trong chị, những từ ngữ sắp xếp từ trước để nói với nàng giờ như tan biến hết. Chị vội chạy lại đỡ nàng ngồi vào ghế.
- Em ngồi xuống đây đi, uống gì để chị gọi.
- Dạ em cảm ơn chị, em uống nước trắng thôi ạ.
Giờ chị mới ngắm nhìn kỹ khuôn mặt của nàng. Chị không ngờ nàng có khuôn mặt đẹp đến vậy, một vẻ đẹp thật thánh thiện. Khuôn mặt thanh tú với làn da trắng ngần. Nhưng có lẽ điều thu hút nhất ở nàng là đôi mắt to tròn ngây thơ với hàng mi cong vút. Đôi mắt sáng thông minh và như biết nói ấy đang rụt rè nhìn chị với ánh nhìn hoài nghi xen lẫn chút lo lắng.
- Chị sẽ nói luôn vào vấn đề chính nhé, chắc không cần phải giới thiệu em cũng biết chị là vợ của anh ấy. Chị muốn rằng chị em ta hãy thật lòng với nhau và trao đổi cởi mở để tìm ra một giải pháp tốt nhất cho cả ba chúng ta, em đồng ý không?
- Vâng ạ.
- Chị tự nhận thấy chị đã không làm tròn bổn phận của một người vợ đối với anh ấy. Để tình trạng hôn nhân của anh chị ra nông nỗi này cũng là do chị. Chị không trách việc anh ấy đã đến với em, cũng không hề oán hận em đã cướp chồng của chị, chị đáng bị nhận hậu quả này nhưng có một điều chị muốn em giúp chị?
- Vâng, chị cứ nói đi em đang nghe đây ạ.
- Chị chấp nhận để em tiếp tục yêu anh ấy nhưng sẽ chỉ là người tình của anh ấy thôi. Chị sẽ không rời bỏ anh ấy đâu. Em đã nghĩ đến việc mình làm dâu một gia đình trí thức trong khi gia đình nhà em nếu chị không lầm là một gia đình lao động. Lấy nhau không môn đăng hộ đối, cả em và anh ấy đều là những người cần đến sự giúp đỡ của người khác trong sinh hoạt, liệu có lo nổi cuộc sống gia đình và con cái không?
- Thưa chị, chị cho phép em nói lên những suy nghĩ của mình nhé.
- Ừ, em cứ nói đi, chị sẵn sàng lắng nghe.
- Lúc anh ấy cõng em lên đến đỉnh núi Hàm Rồng, em đã nghĩ rằng sẽ không có gì ngăn cản được chúng em đến với nhau và sẽ không có điều gì mà chúng em không làm được khi chúng em yêu nhau. Khi em đến với anh ấy, em chỉ cảm nhận được một điều rằng anh ấy đang rất cô đơn mặc dù anh ấy đã nói thật với em rằng đã có vợ rồi. Anh ấy có kể với em về chị. Chị càng thành đạt bao nhiêu, anh ấy càng mặc cảm khi sống với chị bấy nhiêu. Chị càng xinh đẹp thì anh ấy càng ái ngại khi đi cùng chị bấy nhiêu. Anh ấy đã không đủ tự tin để đem lại hạnh phúc cho chị và cũng không muốn nhận sự thương hại của chi. Còn chị, chị không vượt qua được mặc cảm khi anh ấy bị mất đi một cánh tay, tình thương không cho chị đủ sức mạnh để làm điều đó. Nhưng chị cũng không đủ can đảm để rời xa anh ấy, có thể vì tình nghĩa vợ chồng, cũng có thể do chị không muốn mang tiếng là bỏ rơi người chồng tàn phế. Em không bao giờ muốn làm người tình của anh ấy, em chỉ đến với anh ấy khi anh ấy chia tay với chị. Em chưa bao giờ có ý định cướp anh ấy ra khỏi cuộc sống của chị. Nếu thực sự chị vẫn còn yêu anh ấy, chị vẫn muốn chia sẻ mọi điều với anh ấy trong cuộc sống thì anh ấy vẫn mãi mãi là chồng của chị, em sẽ rút lui, sẽ không bao giờ gặp lại anh ấy nữa mặc dù điều đó là điều đau khổ nhất đối với em lúc này bởi vì em yêu anh ấy vô cùng. Nếu chị thực sự thương yêu anh ấy thì hãy để cho anh ấy được tự chọn lựa cho mình hạnh phúc. Em nghĩ rằng nếu hôn nhân không còn tình yêu thì nó không khác gì một nhà tù giam hãm tâm hồn của những người sống trong đó. Sớm muộn gì nó sẽ giết chết tình yêu đó mà thôi. Em rất mong chờ sự lựa chọn sáng suốt ở chị bởi vì em biết chị không những là tiến sĩ tâm lý học mà còn là một người có tấm lòng nhân ái, điều đó thể hiện qua cách đối xử của chị đối với em lúc em bước vào đây.
Chị cố gắng trấn tĩnh để nghe nàng nói. Chị không ngờ một cô bé tật nguyền làm nghề tóc mà lại có thể nói năng mạch lạc, sâu sắc đến thế. Mà cay đắng hơn là nàng nói toàn những điều là sự thật. Chị chủ động hẹn nàng ra đây, định khuyên bảo nàng bỏ cái ý định đến với anh đi. Thế mà giờ chị chẳng biết nói gì với nàng nữa. Mắt chị bỗng nhòe lệ. Trời ơi, tại sao chị lại có thể khóc trước mặt cô gái đó, cô ta là người tình của chồng chị, là tình địch của chị cơ mà.
Nàng luống cuống tìm tờ giấy ăn đưa cho chị lau nước mắt.
- Chị ơi, nếu em làm chị tổn thương đến thế thì chị cứ mắng chửi em đi nếu điều đó làm cho chị nhẹ lòng. Em biết chị đang rất buồn, em thật có lỗi với chị.
Nàng xin lỗi chị ư, không đâu. Trên nét mặt của nàng vẫn lộ rõ vẻ tự tin không hề lúng túng, không phải là sự hối lỗi. Nàng đang an ủi chị hay thương hại chị nhỉ? Chị bỗng thấy ghét nàng hay đúng hơn là ghét vẻ tự tin cá tính ở nàng. Nhưng chị cũng lại thấy mình vô lý quá. Tại sao chị lại khó chịu khi nàng tỏ ra quan tâm đến chị, lễ phép với chị. Phải chăng chị đố kỵ trước sự hoàn hảo của nàng. Nhưng nàng có xinh đẹp, giỏi giang mới đáng mặt là tình địch của chị chứ. Chị lau nước mắt và cố nở nụ cười gượng gạo với nàng.
- Dù sao chị cũng tự hào về em.
- Chị nói gì em không hiểu?
- Em đáng mặt là tình địch của chị. Thôi chị em ta đi về nào. Chị tuyên bố: Chị đã thua cuộc.
Trên đường về, chị cứ miên man nghĩ về nàng. Tại sao chị lại dễ dàng đầu hàng thế nhỉ? Có thể do tình địch của nàng là một cô gái khuyết tật nên chị dễ dàng tha thứ chứ nếu là người bình thường liệu chị có để yên không nhỉ???
Nàng ngồi trước mặt chàng, nét mặt nghiêm trọng. Chàng sốt ruột giục nàng nói nhanh lên đừng bắt chàng hồi hộp nữa.
- Em đã có.......
- Có gì, em nói nhanh lên nào.
- Em có thai.
- Thật không?
- Sao em dám đùa chuyện ấy.
- Ôi tuyệt vời quá, thế là tôi sắp làm bố rồi.
- Trời ơi, anh nói khẽ thôi không em chết vì ngượng mất.
- Ôi anh thật là hạnh phúc, mẹ anh sẽ vui lắm đây, bà đã chờ đợi điều này từ lâu lắm rồi.
- Hôm nay anh sẽ về nói chuyện với bố mẹ anh và cả vợ anh nữa, anh đã nói chuyện với chị ấy rồi. Chị đã đồng ý chia tay để anh được cưới em. Chúng mình sẽ được ở bên nhau mãi mãi.
Những giọt nước mắt lăn dài trên má nàng, chàng hoảng hốt không hiểu có chuyện gì xẩy ra. Đáng lẽ nàng phải vui chứ.-
- Hãy nói cho anh biết tại sao em lại khóc đi.
- Gia đình em không đồng ý cho em kết hôn. Bố mẹ em nói chỉ cần có đứa con để em trông cậy lúc tuổi già thôi, chính vì điều đó mà cả nhà đã đồng ý cho em đi Sapa với anh. Họ không thể để em phải khổ khi đi làm dâu một gia đình danh giá như gia đình anh. Em sẽ bị coi thường, em sẽ không làm tròn bổn phận dâu con được và còn nhiều lý do khác nữa.
- Chúng mình sẽ làm tất cả để được hạnh phúc, anh sẽ làm tất cả để được ở bên em. Anh sẽ thuyết phục hai bên gia đình, em hãy tin ở anh. Em là một cô gái có nghị lực phi thường cơ mà. Nào hãy cười lên đi vì chúng ta sắp được làm bố mẹ rồi.
Chàng ôm chặt lấy nàng như truyền thêm sức mạnh cho nàng. Nàng cảm thấy ấm áp vô cùng, tự tin vô cùng khi được ở trong vòng tay của chàng. Nàng tin rằng rồi họ sẽ được ở bên nhau.
Chàng về tới nhà thì đã thấy bố mẹ chàng và chị đang ngồi ở phòng khách chờ chàng. Vừa nhìn thấy chàng ở cửa, mẹ chàng đã chạy ra ôm chầm lấy chàng mà khóc. Chàng hốt hoảng tưởng có chuyện gì xảy ra nhưng bà lại cười rõ tươi, chàng không thể hiểu nổi bà nữa. Hỏi có chuyện gì bà cứ vừa khóc vừa cười không thể nói được, bố chàng đành phải nói lý do thay cho bà.
- Nhà mình có tin vui rồi con trai ạ, con sắp được làm bố, bố mẹ sắp có cháu rồi.
- Sao bố mẹ biết nhanh thế ạ, con còn chưa nói với bố mẹ cơ mà.
- Con làm sao biết nhanh bằng mẹ vì chính mẹ bắt nó đi khám với mẹ, mẹ nhìn nó là nghi ngay rồi.
- Có nghĩa là vợ con có bầu sao?
- Thế chẳng vợ con thì ai vào đây nữa. Mà sao con lạ vậy, sao mặt lại đờ đẫn ra thế kia, con phải nhẩy lên mới phải chứ. Chẳng lẽ con không mong chờ đứa con này à?
- Dạ, con mừng chứ ạ.
- Vậy thì cả nhà chúng ta vào phòng ăn thôi, phải ăn mừng sự kiện này chứ.
Cả nhà nâng cốc. Chàng không biết mình đang mừng hay đang lo nữa. Sao cuộc đời lại oái oăm thế này chứ. Chị có thai đúng vào cái lúc chàng quyết định chia tay. Đứa con của chàng và chị sẽ ra sao, nếu chàng không chia tay với vợ thì mẹ con nàng sẽ thế nào. Chàng lại là người phản bôi nàng ư. Không, chàng yêu nàng lắm. Chàng không thể bỏ rơi mẹ con nàng được.
Chị lặng lẽ quan sát chồng, anh đang có việc gì đó suy nghĩ ghê lắm. Nhìn đôi lông mày nhíu chặt lại của anh, chị biết. Chị không muốn lấy đứa con ra ràng buộc anh. Chị cũng không thể ngờ mình có thai. Mẹ chồng chị là người phát hiện ra và bắt chị đi khám. Bố mẹ chồng chị đã mong chờ điều này biết bao lâu rồi, chị không nỡ nói chuyện của chị và anh với ông bà trong lúc này.
Khi chỉ còn hai vợ chồng chị mới hỏi anh.
- Anh hãy nói đi có chuyện gì làm anh khó xử. Nếu là chuyện đứa con thì anh không phải lo, em không lấy con ra để làm khó cho anh đâu, em tôn trọng quyết định của anh, chỉ có điều ông bà đang vui em không nỡ. Để từ từ rồi em sẽ lựa lời nói với ông bà. Có phải cô gái đó cũng có thai không?
- Đúng vậy, sao em biết?
- Điều đó nằm ở trên khuôn mặt của anh mà.
- Cảm ơn em đã thông cảm với anh, anh thực sự không biết phải làm gì lúc này nữa.
- Thôi anh đi nghỉ đi, để rồi từ từ sẽ tính tiếp, nhìn anh mệt mỏi lắm rồi.
Chị đỡ anh nằm xuống giường bằng cử chỉ ân cần làm anh thấy vô cùng áy náy. Anh trằn trọc không ngủ được, phía bên kia chị nằm sát mép giường cũng trở mình liên tục. Vì chưa dám nói với bố mẹ chuyện anh chị chia tay nên anh chị vẫn cứ phải nằm chung một giường. Hàng đêm vẫn cứ nghe thấy sự thao thức, những tiếng thở dài của nhau.
Hình như chị đang khóc. Mặc dù không nghe thấy bất cứ tiếng động nào nhưng chàng cảm nhận rõ điều đó. Chàng chợt thấy mình thật là một thằng chồng tồi. Đã bao đêm rồi chàng chỉ mơ thấy nàng, chàng khao khát được ở bên nàng, chàng lâng lâng trong niềm hạnh phúc mới. mà không biết rằng chị đã lặng lẽ khóc thầm hàng đêm. Chàng cứ nghĩ chia tay với chị là tốt cho cả hai. Chị sẽ tìm được một người đàn ông xứng đáng. Nhưng hình như chàng đã lầm. Bất giác chàng quay sang nhìn chị. Chị nằm đó, dáng hao gầy , đôi vai như đang rung nhẹ. Một nỗi thương cảm xót xa dâng lên trong lòng, chàng ôm lấy chị. Khuôn mặt chị đầm đìa nước mắt. Mọi nỗi niềm như vỡ òa trong chị, chị ôm lấy anh, giụi đầu vào ngực anh mà khóc.
Trái tim chàng như tan nát, sao một ngày với hai niềm vui lớn lao mà lại để lại trong chàng sự cay đắng nghẹn ngào đến vậy. Số phận chàng thật trớ trêu, chàng biết tính liệu sao đây cho tròn bổn phận với hai đứa con của chàng, với hai người phụ nữ mà chàng yêu quý chứ.
Một tuần sau, chị gầy đi trông thấy. Một phần vì bị nghén không ăn nổi gì, phần vì suy nghĩ chuyện của chị và anh. Nhìn anh dằn vặt, suy nghĩ hàng đêm mà lòng chị đau nhói. Chị thương anh, chị không nỡ để anh phải khó xử vì chị, chị quyết định phải nói mọi chuyện với bố mẹ chồng chị.
Bố mẹ chồng chị lặng người đi khi nghe chị kể lại mọi chuyện. Mẹ chồng chị không nói gì nhưng hai hàng nước mắt lăn dài trên gò má. Bà ngồi xuống bên cạnh chị và ôm lấy chị. Mãi rồi bà mới nói có một câu:
- Mẹ chỉ có một người con dâu duy nhất là con thôi. Trừ phi con tự chối bỏ điều đó.
Chị biết tính mẹ chồng, bà nhẹ nhàng, dễ gần nhưng vô cùng cương quyết.
Ngày hôm sau, khi cơm nước xong, bố mẹ chồng chị gọi anh ra phòng khách để nói chuyện. Không để anh phải trình bày, bố mẹ chồng chị đã nói rõ quan điểm của ông bà.
- Bố mẹ rất thông cảm với con trong việc con có tình cảm với một cô gái khác, bố mẹ cũng rất thương con bé nhất là bây giờ con bé lại đang mang trong mình giọt máu của con. Nhưng con có nghĩ cho vợ con không. Con định chia tay với nó trong khi nó đang bụng mang dạ chửa. Nó vẫn còn thương yêu con lắm. Chính nó đã đề nghị bố mẹ chấp thuận để nó được ly hôn, cho con được hạnh phúc. Nó có chịu nổi cú sốc tinh thần này không, rồi con của con nó sẽ thế nào. Bố mẹ tôn trọng quyết định của con nhưng con quyết định sao cho sau này con không phải hối hận với con của con nhé.
Chàng lặng lẽ về phòng.................
9 tháng sau.
Vợ chàng sinh một bé trai kháu khỉnh nặng 3 kg.
Hai ngày sau nàng sinh mổ một bé gái xinh xắn nặng 3,5 kg.
Khỏi phải nói bố mẹ chàng vui mừng thế nào khi có cháu đích tôn.
Còn nhà nàng cũng rất vui khi có cháu gái vì họ nghĩ rằng con gái sẽ tình cảm với mẹ hơn và là chỗ dựa cho nàng về sau.
Bế con trai trên tay, chàng thấy vừa mừng vui vừa lo lắng. Ông bà nội đã có cháu đích tôn. Ông bà yêu quý cháu vô cùng, giờ nếu phải rời xa cháu ông bà có chịu nổi không. Chàng không biết lúc nào là thời điểm thích hợp để thực hiện được quyết định của mình nữa.
Nhìn nàng xanh xao sau phẫu thuật lòng chàng xót xa vô cùng. Nhìn thấy chàng vào nàng cố gượng cười với chàng. Con gái chàng đang nhoẻn miệng cười, nụ cười mụ dậy mới đáng yêu làm sao. Chàng ao ước có lúc được ôm cả hai đứa con của mình vào lòng. Chàng có tham quá không, sao chàng đòi hỏi nhiều quá ở cuộc đời này vậy. Chàng biết chàng sẽ phải chọn lựa. Chàng biết, trước mắt chàng có một trở ngại lớn nhất, không phải là vợ chàng, bố mẹ chàng mà chính là gia đình nhà nàng. Họ kiên quyết không đồng ý cho con gái đi lấy chồng. Họ không muốn con gái phải khổ khi đi làm dâu, bị khinh rẻ khi không được lành lặn như những người con gái khác. Không, họ không hiểu nàng đã hạnh phúc thế nào khi có được tình yêu, nàng khao khát được làm mẹ, làm vợ. Nàng có quyền được hưởng hạnh phúc trọn vẹn như tất cả những người con gái khác. Nhất định chàng sẽ làm tất cả để được sống bên nàng. Chàng tin vào tình yêu của mình đủ lớn để chàng làm được điều đó.
HẾT
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét