Thứ Tư, 19 tháng 12, 2012
Những cô gái cô đơn đã có nơi nương tựa.
Chiều nay, nàng có một niềm vui vô cùng to lớn. Nàng, một cô gái có dung nhan đạt điểm 8, một cái bằng đại học và một số bằng linh tinh nữa hiện đang khoác trên mình cái mác CÔ ĐƠN đã chính thức tìm được nơi nương tựa. Như vậy, sáng mai đúng vào dịp off " Những cô gái cô đơn đã có nơi nương tựa" nàng sẽ được công nhận là thành viên chính thức chứ không phải dự khuyết như mọi khi nữa.
Nàng thầm cảm ơn trời đã cho nàng cơ may đó.
Khi nàng mang tài liệu đến cho sếp của nàng đang dự một cuộc họp với đối tác trong một tòa chung cư cao cấp, nàng không muốn bị sếp chê là chậm chạp nên cố tận dụng lợi thế của cặp chân dài. Nàng lướt đi trên đôi giày 10cm làm cho những chàng bảo vệ cứ gọi là ngơ ngác. Bỗng rắc một cái, ôi thôi chiếc gót giầy của nàng. Đôi giày nàng mua ở Phan Bội Châu với giá 300k đã báo hại nàng. Nàng bỗng thấy sống mũi cay xè, thật tủi cho phận nghèo. Giá như hôm trước nàng đủ tiền mua đôi giày của Nine West 150 xanh thì đâu đến nỗi rơi vào tình huống trớ trêu này chứ. Đúng là chẳng gì khổ bằng nghèo. Giờ nàng biết làm thế nào đây, chẳng lẽ đi một chiếc giày vào gặp sếp hay đi chân đất. Cách chỗ nàng đứng có mấy mét là cửa hàng giày nhưng nàng biết không bao giờ nàng đủ tiền mua một chiếc ở đó chứ đừng nói cả đôi. Bỗng có một bàn tay cầm chiếc giầy của nàng lên. Trước mặt nàng là một người đàn ông "Men" hết chỗ nói. Đẹp cương nghị, sang trọng và lịch thiệp. Chàng mỉm cười với nàng, một nụ cười đàng hoàng và cảm thông lại vô cùng quyến rũ nữa chứ. Hình như chàng đã hiểu được hoàn cảnh bi đát của nàng lúc này nên đã đề nghị:
- Em có thể vui lòng đồng ý để anh được giúp em không?
Nàng còn chưa biết phải trả lời chàng như thế nào và không biết chàng sẽ giúp gì thì chàng đã đưa tay ra cho nàng vịn. Ôi một cử chỉ chỉ có ở Hollywood. Nàng bước theo chàng như mộng du.
Đến bên giá để giày, chàng nói:
- Em hãy chọn một đôi mà em thích nhất nhé.
Nàng như mê đi lạc vào mê cung của những đôi giày. Ở đây, thôi thì đủ cả. Từ Nine West tới Ecco, Xoxo, Ugg. Tất cả đều tuyệt hảo từ màu sắc đến kiểu dáng. Mặc dù nàng có thể ngắm chúng từ giờ đến tối không chán mắt, và nếu có thể nàng muốn có tất cả chúng nó nhưng nàng vẫn còn nhớ nhiệm vụ của nàng với sếp. Nàng nhanh chóng chọn một đôi Nine West màu đồng, cái màu mà nàng mơ ước mãi chưa có. Nàng ướm thử vào chân, thật tuyệt vời. Nó ôm khít lấy đôi chân thon nhỏ của nàng và rất hợp với chiếc đầm ren màu nâu tây của nàng. Nhưng khi liếc nhìn cái giấy xinh xinh gắn ở gót giày nàng mới thấy choáng váng và phân vân. Giá của nó là 450 USD. Nàng ngại ngần định đưa trả cô nhân viên thì chàng đã cúi xuống đặt đôi giày trước mặt nàng.
- Em đi vào đi, nhanh lên không muộn rồi, hình như em cũng đang rất vội đúng không?
- Vâng, em phải mang tài liệu vào cho sếp ạ.
- Vậy thì nhanh lên, anh cũng bị muộn rồi. Em lên tầng mấy nhỉ?
- Em lên tầng 8.
- Vậy hả.
Chàng tủm tỉm cười.
Khi vào thang máy, chàng bảo nàng cho chàng mượn điện thoại.
Nàng không kịp nghĩ gì nữa vội đưa điện thoại ra như một cái máy vì thang máy báo hiệu đã lên tới tầng 6. Chàng lưu số của chàng vào và tự nháy vào máy của chàng. Lên tới tầng 8, mọi việc để liên lạc đã xong. Nàng chào chàng nhưng chàng cũng bước ra cùng nàng. Rồi lại cùng bước vào phòng Hội thảo với nàng.
Nàng vội vàng mang tài liệu tới chỗ sếp. Sếp của nàng đang nhăn nhó với nàng bỗng nhiên thay đổi nét mặt.
- Chào Chủ tịch ạ. Chủ tịch có khỏe không ạ.
- Xin lỗi anh nhé, tôi vô ý đã giẫm vào chân và làm hỏng giầy cô thư ký của anh nên cô ấy lên chậm một chút, anh đừng có trách cô ấy.
- Vâng, không sao ạ.
Nàng cúi đầu chào hai người rồi rút lui.
Ra đến cửa, nàng mới trút được hơi thở của mình ra ngoài. Nàng có nghe nhầm không nhỉ, chàng chính là Chủ tịch Hội đồng quản trị của tập đoàn sao.
Nàng cúi xuống ngắm nghía đôi giầy. Nó tuyệt đẹp nhưng nàng nghĩ nó không thể đẹp bằng ngài Chủ tịch.
Về đến công ty, vừa ngồi vào bàn làm việc nàng vội giở điện thoại ra để xem lại số điện thoại của chàng. Không có cuộc gọi nhỡ nhưng có một tin nhắn mới. Nàng hồi hộp mở tin nhắn. Những dòng chữ cứ nhảy nhót trước mắt nàng.
- Chiều nay, 18h mời em tới nhà hàng Long Đình dùng bữa tối nhé.
Giờ thì tim nàng cũng nhảy nhót cùng những dòng chữ đó.
Nàng cố gắng tập trung vào làm việc nhưng không thể. Tâm trí nàng như treo ngược trên cành cây. Đằng nào thì sếp cũng đang họp, chẳng ai soi nữa, nàng chuồn về sớm để chuẩn bị cho cuộc hẹn chiều nay.
Nàng cố gắng bình tĩnh đến chỗ hẹn muộn 15 phút. Khi nàng vừa bước xuống xe taxi thì chàng đã ra đón nàng với một lẵng hồng xinh xinh trên tay. Chưa bao giờ nàng được tặng một lẵng hoa đẹp đến thế. Dưới ánh nến lung linh, tiếng nhạc du dương trầm bổng, chàng nhẹ nhàng rót rượu vang cho nàng. Nàng đã say, say rượu thì ít mà say chàng thì nhiều. Mặc dù vậy, nàng là một cô gái có chỉ số IQ không thấp nên nàng biết mình phải làm gì trong mọi tình huống. Nàng bình tĩnh ăn, bình tĩnh say và bình tĩnh tận dụng cơ hội của mình. Một chút hàm ơn, một chút bẽn lẽn, một chút kiêu sa đã làm cho nàng thu hút hơn bao giờ hết. Chàng nhìn nàng không rời mắt. Thỉnh thoảng lại phá lên cười bởi những câu chuyện dí dỏm của nàng. Đến lúc chia tay, chàng bất ngờ đề nghị.
- Một buổi tối dễ chịu thế này mà phải kết thúc sớm thì thật là đáng tiếc. Mình đi bar đi, nếu như em không ngại.
Nàng đắn đo trong hai giây rồi gật đầu đồng ý.
Lại rượu vang rồi rượu mạnh. Nàng và chàng đã bị nhấn chìm trong mớ âm thanh lên tới hơn trăm dB.
Nàng chếnh choáng và quyết định phó mặc một cách mãn nguyện cuộc đời nàng cho chàng.
Sáng hôm sau, nàng có một bữa sáng trên giường trong một khách sạn 5 sao.
Khung cảnh thượng lưu làm nàng không còn nhớ công việc đang chờ nàng ở cơ quan nữa. Nàng cố gắng tận dụng những khoảnh khắc tuyệt vời với chàng hoàng tử của nàng đã.
Nàng vào phòng tắm. Những chiếc gương mạ vàng 9999 ve vuốt thân hình tuyệt vời của nàng. Nàng mỉm cười với mình trong gương. Nàng đẹp rực rỡ, cái đẹp tỏa sáng trong những ánh đèn lung linh sắc vàng. Nàng đắm mình trong làn nước thơm nức tinh dầu oải hương. Nước mát làm cho nàng tỉnh táo, minh mẫn. Nàng bước ra ban công tìm chàng nhưng không thấy. Nàng hơi chột dạ. Mảnh giấy nhỏ được đặt trên tủ phấn cùng một chiếc phong bì. Nàng bình tĩnh đọc dòng chữ của chàng, một câu vô cùng súc tích:
- Cảm ơn em và chúc em luôn hạnh phúc.
Nàng ngồi xuống giường. Có lẽ nàng nên tận dụng chiếc giường tuyệt vời này thêm một lúc nữa chăng? Nàng nằm xuống duỗi thẳng hai chân thư giãn. Nàng chầm chậm đếm tiền, từng đồng một. 20 tờ, nếu cộng cả tiền đôi giày nữa là 2450USD. Nước mắt nàng bỗng từ từ lăn dài trên đôi má bầu bĩnh đáng yêu vẫn còn ửng hồng vì hạnh phúc. Nàng rẻ quá. Ngày mai nàng sẽ nói thế nào với Hội những cô gái cô đơn đã có nơi nương tựa đây? Đúng là nói trước bước không qua. Nàng vẫn là cô gái cô đơn chưa có nơi nương tựa.
Trời, đau quá!
Ôi sao mà đau thế nhỉ???
- Này có dậy làm không. Chắc lại đang mơ giấc mơ đại gia chứ gì? Đừng có mà mơ nhé. Thôi ăn tạm cái bánh mỳ của thiếu gia chân đất này đi, trời mưa to thế này chắc là ngủ trừ bữa rồi.
Nàng dui mắt để nhìn thiếu gia cho rõ hơn.
- Này, hôm nay tôi thấy ông thật tuyệt đấy.
- Khen tôi hay khen cái bánh mỳ thế hả?
Nàng cười thật tươi, chưa bao giờ nàng thấy bánh mỳ lại ngon đến thế!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Với mọi nhà, anh thường xông nhà rồi mới đọc. Riêng sang nhà em, anh lại làm điều ngược lại, đọc xong rồi mới xông nhà.
Trả lờiXóaRất vui được đón anh tới xông nhà.
XóaAnh đang bay lên cùng với giấc mơ của nàng, thì đột nhiên bị rớt về với thực tại.
Trả lờiXóaNàng thì mơ giấc mơ đại gia, còn anh mơ giấc mơ chân dài đúng k?
Trả lờiXóaLão cũng như Thủy Phan Vũ, nhưng đọc xong không ý kiến zì ???
Trả lờiXóaVậy là Lão cũng đang bay. Lão cứ bay đi nhé, bao giờ muốn xuống thì nhớ bật dù.
XóaEm chào chị!
Trả lờiXóaRất vui được đón em tới ngôi nhà mới. Nhà mới xây xong phần thô chưa trang trí nội ngoại thất được. Bao giờ đẹp đẽ sẽ làm lễ tân gia mời bạn bè.
XóaNữ hoàng quen đại gia bất động sản có khác xây nhà đẹp ở vị trí đắc địa ,khao tân gia đi,hehe .
Trả lờiXóaChúc em một ngày mới vui vẻ và may mắn !
ui nhà đẹp mà có cái cổng cứ ngáng chân khách vào thăm nhà thế này chỉnh lại đi nhé
Em bấm vào thiết kế => cài đặt =>bài đăng và nhận xét =>tìm hiển thị từ :bấm vào "không " lưu lại là ok thì khách vào nhà không bị bảo vệ quấy rối hehe
Em mới xây được phần thô thôi chưa có thời gian trang trí nội, ngoại thất. Em sẽ làm theo chỉ dẫn của anh.
Trả lờiXóaChúc anh và gia đình đón năm mới thật vui vẻ nhé.